Ngay khi Cường chuẩn bị ngất lịm đi, đôi mắt của cậu ta khép lại thì chợt tiếng con Lu từ đâu vang vọng lại càng lúc càng gần. Điều tiếp theo mà cậu ta cảm nhận được đó là con Lu đang liếm mặt mình, thế rồi cơn đau tim của Cường cũng đột nhiên biến mất chỉ trong tích tắc. Cường nằm đó như cố trấn tĩnh lại, con Lu thì vừa liếm mặt cậu ta vừa kêu lên những tiếng ăng ẳng như kêu cậu tỉnh lại. Khi cường lấy lại được sức, cậu từ từ ngồi dậy, thế rồi Cường với tay tắt máy xe cup. Cường ngồi đó thở thật châm, cậu ta đưa tay lên ngực như thể cố tìm lại cái cơn đau tim vừa rồi. Cường ôm lấy con Lu và vuốt ve nó, cậu ta đưa mắt nhìn quanh thì không còn thấy người con gái mặc đồ đen đó đâu nữa, chỉ còn lại cậu và con Lu ngồi giữa đường vắng trong cái bóng đêm yên ả mà rộn rã tiếng ve này. Cường ngồi đó suy nghĩ và tự hỏi lòng mình rằng làm sao cậu có thể bị đau tim khi mà còn quá trẻ và dáng người cậu cũng khá gấy? Hơn thế nữa, diều mà Cường băn khoăn nhất đó là người con gái mặc đồ đen đó là ai? Không lẽ là oan hồn chết đuối? và phải chăng chính con Lu đã cứu thoát cậu khỏi bị đoạt mạng?
Có lẽ sau cái đêm định mệnh đó, Cường vẫn chưa biết sợ là gì và cậu quyết tâm thử lại một lần nữa. Lần này Cường quyết tâm dắt theo cả cô bạn gái của cậu để thử coi coi chuyện tương tự có xảy ra nữa hay không. Vậy tại làm sao mà Cường lại dắt theo cô bạn gái của cậu? Chả là Cường có nghe Huyền, cô bạn gái của cậu kể rằng trong nhà của Huyền ai cũng bảo cô ta là người cao số, và phải khó khăn lắm thì Cường mới đón được cô ta ra khỏi nhà vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này. Cường có nhớ hồi nhỏ cậu lén nghe người lớn nói chuyện, họ nói rằng nếu như trong gia đình mà có một người cao số thì thành viên trong gia đình sẽ có cơ hội thoát khỏi việc bị áp vong hay như câu hồn. Tuy nhiên, nếu trong nhà có người sắp mất mà người cao số đó cũng ở bên thì thanh viên đó sẽ khó lòng bước qua được cái thế giới bên kia lắm. Tối nay, Cường đèo Huyền trên chiếc xe cup chạy bon bon trên đường ven hồ Đắc Di, chạy theo bên cạnh vẫn là con Lu như mọi ngày. Ngồi trên xe hóng gió mát, Huyền và Cường nói chuyện vui vẻ, thế nhưng mà Cường vẫn giấu tiệt cái mục đích thực sự mà cậu ta giắt Huyền di dạo ngày hôm nay. Đi được một đoạn thì cái khúc cua tối ngày nào đã ở ngay trước mặt, Cường nhìn thấy cái góc khuất của con đường đó thì cả người cậu run lên bàn bật, liệu điều tương tự có xảy ra một lần nữa đối vớiCường hay không?
Khi vào cái khúc cua tối đó, Cường có một cái cảm giác gì đó run sợ lắm, thế nhưng cậu cũng đỡ sợ hãi đi phần nào khi mà cậu có thể cảm nhận được cánh tay của Huyền đang siết chặt dần vào người mình. Cả hai người và con Lu đi qua cái góc khuất đó, không có chuyện gì xảy ra cả. Cường lúc này mới hơi liếc mắt để ý con Lu đang chạy bên cạnh xe của mình, nó không có một biểu hiện gì bất thường cả, vẫn lè cái lưỡi và chạy song song với xe của Cường và Huyền. Ngay khi Cường vừa kịp thở phào nhẹ nhõm thì bất chợt cậu có một cái cảm giác nhói đâu ở lồng ngực. Chợt Cường bắt đầu nhăn mặt, toàn thân cậu khẽ run lên. Chiếc xe máy của hai người bắt đầu chậm lại rồi dừng hẳn. Huyền thấy ngạc nhiên vội rướn người lên hỏi:
- Anh làm sao thế?
Cường mặt vẫn nhăn nhó vì cơn đau càng ngày càng lớn dần, cậu không nói một câu gì. Con Lu đứng bên cạnh lúc này mới bắt đầu gầm gừ tức giận, thế rồi nó sủa ông ổng về phía Cường như điên như dại. Huyền lúc này thì càng lạ lẫm hơn nữa, cô quay đầu ra quát nạt con Lu và bắt nó phải im lặng, nhưng ngay khi Huyền kịp quay đầu lại để coi coi Cường có bị làm sao không thì anh ta đã ngã khỏi xe máy. Huyền vội vã gạt nhanh cái chân trống và cúi xuống bên cạnh lay gọi Cường:
- Anh Cường! Anh bị làm sao thế?
Cường nằm trên đất mặt