Vào phòng thấy phòng ốc sạch sẽ, chứng tỏ nó mới được vệ sinh xong. Chợt nhìn lên gối lại thấy một mảnh giấy nữa nằm ở đó. Lần này vẫn chữ viết giống như vậy và rõ ràng là mới viết:
“Tôi đã lấy lại chiếc áo rồi, cô đừng bận tâm đi tìm để xin lỗi. Hẹn có dịp sẽ gặp lại! Dũng”.
Mỹ Lan không còn giữ được bình tĩnh nữa cô ngồi xuống giường mà đầu óc cứ quay cuồng.
Vân và Thủy hai người bạn của Mỹ Lan trở lại đúng vào giờ cuối buổi chiều, thấy bạn vẫn cứ nằm trên giường, họ ngạc nhiên:
- Bà sao vậy, Lan?
Mỹ Lan uể oải ngồi dậy, cô không muốn kể lại chuyện mình vừa trải qua, nhưng vô tình Vân nhìn thấy tờ giấy của anh chàng viết Mỹ Lan còn để trên giường, cô đọc và chuyền sang cho Thủy:
- Người ta có bạn mới mày ơi!
Thủy xem xong thì tròn mắt nhìn Lan:
- Công nhận bà này giỏi nghen! Mới ra đây có một đêm mà đã có “kép” rồi, lại cho nhau mượn áo nữa!
Mỹ Lan không buồn đính chính, cô rủ hai bạn:
- Tụi mình kiếm chỗ nào sát bãi biển ngồi uống bia đi!
Hai người bạn ồ lên:
- Lại còn dữ nữa, uống bia ư?
Mỹ Lan lặp lại:
- Tự dưng mình thấy thèm bia. Dĩ nhiên là uống chơi chút thôi.
Cô vừa nói vừa thay quần áo và còn thêm:
- Mà nếu cần thì uống cho say, uống tới khuya luôn!
Vân nhạy cảm hơn nên lo lắng nhìn bạn:
- Bà có chuyện gì vậy Lan? Hay là…
Thủy nói cho hết ý:
- Hay là bị chàng ta cho leo cây?
Mỹ Lan vỗ vào vai cô nàng:
- Tào lao!Mà thật vậy, lý do Lan muốn ngồi uống bia ở bãi biển nhằm mục đích đợi anh chàng kia. Cô không hiểu mình có si mê anh ta không, nhưng những gì đã xảy ra khiến cho Lan quyết phải gặp bằng được, bởi nếu không gặp thì Lan cảm thấy trong lòng như có điều gì đó thôi thúc.
Thấy Mỹ Lan quá cương quyết, nên Vân cũng tán thành:
- Bọn này cũng định rủ bà đi kiếm cái gì ăn ở chợ, nhưng thôi, có lẽ ngồi bãi biển ăn ghẹ chơi cũng hay!
Ba người lại kéo ra một quán gần bãi, nhưng Lan lại đề nghị:
- Mình tới chỗ xa hơn một chút, ở đây nhiều người ồn ào quá.
Họ tới một chỗ che dù, một phụ nữ còn trẻ ngồi bán thức ăn miền biển cùng với đứa con gái khoảng bốn năm tuổi. Mỹ Lan hỏi:
- Chị có ghẹ chứ hả? Còn khô mực, khô cá gì đó dai dai…
Chị này cười tươi đón khách:
- Các cô muốn thứ gì cũng có. Kể cả mấy thứ mà ngư dân sắp sửa đem vào kia, nhiều lắm!
Thủy và Vân thích thú:
- Ồ, tôm cá tươi ăn ngon lắm! Trước tiên chị luộc cho một ký ghẹ đi.
Mỹ Lan nói lại:
- Cho hai ký luôn!
Vân ngăn:
- Mình còn ăn mấy thứ khác, kêu chi nhiều vậy!
Thấy mấy người bạn vui vẻ, dễ tính, chị bán hàng cũng vui lây:
- Gặp được khách như mấy cô chắc bữa nay tôi bán đắt hàng cho coi!
Nhìn sang đứa bé đang ngồi cạnh, Mỹ Lan khen:
- Cháu gái xinh quá, theo phụ mẹ bán hàng hả con?
Chị bán hàng nói liền:
- Nó là cháu chứ không phải con tôi. Nó con của người anh mới qua đời…
Ba người bạn giật mình, nhìn cô bé thương hại. Lan hơi tò mò:
- Ba cháu không may, còn mẹ cháu đâu?
Chị bán hàng nhẹ lắc đầu, giọng buồn thiu:
- Ba nó chết chưa đầy một năm thì má nó bỏ đi lấy chồng khác, để nó lại cho tôi nuôi từ đó.
- Tội chưa!
Con bé khá dễ thương, tuy theo buôn bán dưới nắng gió, nhưng da mặt nó vẫn trắng hồng, khác với những đứa trẻ vùng này thường đen bởi gió biển.
- Con bao nhiêu tuổi?
Con bé đáp giọng thật dễ thương:
- Dạ thưa cô, con bốn tuổi.
- Con tên gì?
- Dạ, con tên Lan.
Thủy reo lên:
- Trùng tên với bà, Lan ơi!
Mỹ Lan nghe vui vui trong lòng:
- Cô là Mỹ Lan, vậy con là cái gì Lan?
- Dạ, con cũng là Mỹ Lan!
Câu trả lời khiến cho cả Mỹ Lan cũng kinh ngạc:
- Ồ, sao trùng hợp đến từng chữ vậy!
Vân nói đùa:
- Hay là cô Mỹ Lan nhận bé Mỹ Lan làm con nuôi đi! Cô ấy thương con nít lắm mà kén chồng nên tới giờ vẫn chưa chịu kiếm một Mỹ Lan con để nuôi đó!
Chị bán hàng cũng nói vui:
- Nếu cô nhận tôi cho đó!
Bỗng con bé lên tiếng:
- Không chịu đâu, con phải ở đây để chờ ba con về chứ!
Chị bán hàng vò đầu nó:
- Cô nói chơi mà, làm sao để con xa cô được!
Mỹ Lan tò mò lần nữa:
- Ba cháu mất ở đâu mà nó bảo chờ?
Chỉ ra biển xa, chị đáp:
- Ba nó đi biển rồi gặp bão, không về.
Lan hỏi tới:
- Đánh cá hả chị?
- Cậu ấy là thủy thủ, đi tàu. Một hôm gặp bão, tàu sắp chìm, nhiều người khác bị sóng cuốn đi, cậu ấy lao theo cứu được hầu hết người trên tàu, sau đó tàu khác tới tiếp ứng đưa được số người này vào bờ. Chỉ có cậu ấy là mãi mãi không về.
Vân buột miệng:
- Tội quá! C