có vòi, ngã xuống sàn nhà chết ngay tại chỗ. óc não bắn tứ tung dưới đất. Con Ma Ngải cúi xuống hốt lấy, bỏ vô miệng nhai tóp tép ngon lành.Lúc ấy Lưu nghe tiếng thét của sư Pháp Cang chạy vô nhà. Chàng thấy chân tay của sư Pháp Cang còn đang giựt giựt Con Ma Ngải nhìn thấy chàng mỉm cười thích thú.Lưu hoảng hốt ù té chạyrangoài sân. Đầu óe chàngchoáng váng. Chàng chĩ còn một ý nghĩ duy nhất trong đầu là làm sao chạy trốn cho thực mau để giứ lấy tánh mạng.Mọi người thấy Lưu chạy bán mạng ra ngoài đường cũng chạy theo ngay. Cả Lưu và Thơm cùng nhẩy lên xe xích lô của Thi. Lưu hét lớn:“Chạy mau, chạy mau về chùa Linh ẩn, không có chết cả đám bây giờ.”Thi đạp xe tới bến phà. Lưu nhẩy xuống nói:“Con Ma Ngải giết chết hai ông ấy rồi. Thi về nhà nói mọi người đừng tới nhà anh nữa, kẻo mang họa cả đám đó. Để anh và Thơm đi cầu cứu được rồi.”Thi quay trở về ngay. Lưu và Thơm vội vàng qua sông, kêu xe tới chùa Linh Ân. Trời đã tối hắn, Lưu phải khô khăn lắm mới tới được nhà ông thầy dẫn đường. Nghe Lưu nói, ông hoảng hốt xách đèn pin dẫn lối, tất tả đi ngay.Lưu và Thơm theo ông đi liền. Phải khó khăn lắm mới tới được chùa Linh ẩn. Gặp thầy Phục Linh, Lưu nhào xuống đất, nắm lấy áo cà sa của thầy như thể đã tìm được cứu tinh, chàng nghẹn ngào thốt lên:“Thưa thầy, hai thầy kia đều chết rồi. Thầy hãy cứu con, thầy ơi.”Nói xong Lưu thấy đầu óc tối tăm, chân tay rã rượi. Nhiều ánh sao bay tứ tung quanh đầu, và chàng ngất đi. Khi tỉnh lại, chàng đã thấy đồng hồ tay chỉ gần mườihai giờ đêm. Lưu nhìn thấy thầy Phục Linh đang đứng bên cạnh. Hai hốmắt ứa máu trông ra ngoài trời, hình như ông đang suy ngẫm điều gì mà chưa có giải pháp giải quyết.Lưu trở mình nhè nhẹ, thầy Phục Linh phát giác ngay. Ông nói chậm chạp:“Đi sai một nước cờ, thua hết cả ván. Xin thí chủ cho biết Pháp Hùng và Pháp Cang chết như thế nào?”Lưu kể lại đầu đuôi những gì chàng chứng kiến. Thầy Phục Linh chăm chú lắng nghe, hố mắt sâu thăm thẳm trào rạ vài giọt lệ ngậm ngùi. Ông nói:“Con Ma Ngủi này có nhiều công lực hơn bần tăng dự đoán. Nó hơn hẳn những con Ma Ngủi khác khi nuôi đủ ba mươi sáu ngày. Thí chủ có chắc chắn là chỉ mới nuôi được nó có mười lăm ngày thôi phải không?” Lưu đếm thầm một lần nữa rồi đáp:“Chắc chắn không sai. Vì con ở Thái Lan ba ngày, trở về Việt Nam mới có mười lăm ngày, mà hôm nay chưa cho nó hít máu. Như vậy là nó chỉ được nuôi có mười bốn ngày thôi.”“Thí chủ có nuôi nó bằng những thứ gì khác nữa không?”“Không.”Nói xong Lưu chợt nhớ ra con Ma Ngải còn tự đi tìm đồ ăn tùm lum, nào gà, chó, mèo, nó còn hút máu Thơm và ngủ với chàng nhiều đêm nữa. Lưu lật đật nói hết cho thầy Phục Linh nghe. Thầy Phục Linh cau mày lắc đầu than:“ý trời, ý trời Quả là trời đã xếp đặt cái chết cho hai đệ tử ta. Vì bản tánh Ma Ngải thuộc về âm. Khi nó đã tự đi tìm được thức ăn thì chĩ cần những thứ âm tinh. Bởi vậy ngay từ khi còn non ớt mà đã được nuôi dưỡng nhiều như vậy, con Ma Ngải này phải là thứ ghê gớm hơn tất cả các con Ma Ngải được nuôi từ trước tới giờ. Nếu nó được nuôi đủ ba mươi sáu ngày, bần tăng chắc chắn nó sẽ thànhMa Vương, Không có ai ở trần thế này có thể khuất phục được nó nữa. Có lẽ cách nuôi này chính La Cát cũng không biết. Không ngờ nó lại xẩy ra trong trường hợp của thí chủ.”“Thầy có cách nào khuất phục được con Ma Ngải này không?”Thầy Phục Linh trầm ngâm giây lát, lắc đầu:“Bần tăng cũng không biết chắc có đủ sức hay không. Nhưng thí chủ tuyệt đối không được chích máu nuôi nó nữa. Nếu không sẽ chẳng có ai là địch thủ của nó đâu.”Lưu bàng hoàng, chàng kể lại những kinh nghiệm đau đớn về cảm ứng máu thịt thông đồng của chàng và MaNgải. Thầy Phục Linh an ủi:“Thí chủ đừng sợ, lát nữa đúng mười hai giờ đêm, bần tăng sẽ cùng bảy đệ tử còn lại lập Bát Quái Trận hộ pháp cho thí chủ. Khi phát giác không tìm được thí chủ để hít máu, Ma Ngải sẽ làm cho thí chủ đau đớn. Nhưng chúng tôi sẽ dùng Bát Quái Trận vây thí chủ vô chính giữa để làm thành Vòng Ban Nhược Tâm Tấu Hộ Pháp để bảo vệ thí chủ trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Nếu Ma Ngải không được tiếp máu, công lực nó sẽ giảm đi thực mau và mình kéo dài được hai ngày nữa, nó không có máu của thí chủ sẽ phải chết.”Lưu an tâm gật đầu, đồng hồ cũng đã chĩ gần mười hai giờ đêm. Thầy Phục Linh nói:“Bây giờ thí chủ ngồi lên, chúng ta bắt đầu lập trận thì vừa. Còn nữ thí chủ ở bên cạnh lo tiếp nước cho chúng tôi, mỗi khi chúng tôi cần.”ThầyPhục Linh vàbảy đệ tửcủa ôngngồi chung quanh Lưu làm thành Bát Quái Trận. Không một ai lên tiếng. Cảnh rừng âm u, côn trùng reo rả rích như ma kêu quĩ hờn. Lâu lâu có ti