Wap Giai Tri Di Dong

Nuôi Ma Ngải

- Đăng Ngày: 07/08/2014
- Lượt Xem: 2005
- Thể Loại:

Truyện Ma

vô. Lưu không hiểu tại sao tối qua con Ma Ngải lại xé tất cả quần áo của mọi người ra. Chàng chợt nhớ tới Mơ. Dáo dác nhìn quanh khắp căn hầm, nhưng không thấy bóng dáng Mơ đâu Cái nắp quan tài bật tung hôm qua bây giờ đã khép kín lại. Như vậy có nghĩa là con Ma Ngải đã chui vô trong đó ngủ rồi.Lưu nhìn Thơ loay hoay mặc quần áo, eả quần lẫn áo đều rách toạc, nhưng may mắn, cái quần nàng không tới nỗi nào cho lắm. Có lẽ con Ma Ngải chĩ nắm ống quần tuột ra nên nó mới không bị xé rách như quần Lưu. Nhưng áo Thơ thì thảm thương hơn, nguyên một tà áo phía trước rách lìa khỏi thân áo. Nàng túm những mép áo cố cột lại với nhau, nhưng da thit Thơ vẫn không thế nào che kín hết được.Lưu nhìn Thơ hỏi:“Em có lạnh không?”Thơ gật đầu nhe nhẹ.“Dạ, lạnh.”Lưu kéo Thơ vô lòng, ôm lấy tấm thân gầy gò toàn xương xẩu. Chàng không ngờ tối qua Thơ lại có thể chịu đựng đượe sức nặng~ mấy ..chục ký của Lưu đè lên mình nàng mà không tỏ vẻ gì đau đớn hết. Câu chuyện về cuộc sống của nàng kể tối qua làm Lưu bâng khuâng. Đời một người con gái trong xã hội này thảm thương tới như vậy sao. Không biết gia đình nàng bây giờ ở đâu? Lưu lùa bàn tay vô tóc nàng hỏi:“Nếu thoát ra được chỗ này, em có cách nào kiếm được gia đình không?”Thơ thở dài thật não nuột.“Đã tử lâu, em lẩn quẩn ở những hàng hiên gia đình thường hay lui tới, nhưng vẫn không thấy bóng dáng mọi người đâu.“Em có hỏi thăm những người quanh đó không?”“Dạ có, em hỏi thăm tùm lum, nhưng chẳng ai biết, ngay cả tới những gia đình thường ngủ gần đó cũng biến đâu hết. Em có gặp một chú công an gác khu này đó hỏi thăm. Y nói có một lần y không nhớ rõ, công an trên tỉnh càn quét hết những gia đình không có hộ khẩu đưa đi một vùng kinh tế mới nào đó rồi, không ai biết nữa.”“Y có nói thực không?”“Dạ, em chắc chắn nó nói thực, vì tối đó, nó đã làm khổ em cả đêm nên em mới cậy miệng nó nói được.”Lưu chợt hiểu. Thì ra với cuộc sống trên hè phố. Thân thể Thơ đã bị vùi dập nhiều lần. Nàng dùng tấm thân bé bỏng ấy để tranh sống trongcái xã hội nghèo khổ cùng cực này. Những thắc mắc về sự chịu đựng của nàng trong đêm qua đã được giải tỏa trong đầu Lưu.Bỗng có tiếng chiêng trống xa xa vọng lại. Không ai bảo ai, cả Lưu và Thơ cùng im lặng nghe ngóng. Thơ lật đật nằm xuống ép tai lên mặt đất. Nàng hớn hở nói:“Có người tới, có người tới rồi anh Lưu ơi.”Lưu cũng đã nghe rõ tiếng kèn trống đám ma. Chàng mừng rỡ, nói:“Có đám ma đó, mình phải làm sao bây giờ?”“Anh ơi, chúng mình lết ra cửa kêu eứu đi?”Nói xong, không đợi Lưu trả lời, Thơ lê mình ra phía ngoài ngay. Nàng lấy tay làm loa kêu lớh: .“Bớ người ta, cứu tôi với, cứu tôi với…”Lưu cũng ra phụ với Thơ la lớn. Hnh như đám ma này còn ở xa nên không ai nghe thấy tiếng kêu cứu của hai người. Lưu nhìn quanh, thấy một khúc cây gần đó, chàng nhặt lên bảo Thơ:“Em đừng la nữa, để anh lấy khúc cây này đập vô song cửa sắt có lẽ kêu lớn hơn.”Vừa nói Lưu vừa lấy khúc cây đập vô cửa rầm rầm. Thơcũng bắt chước kiếm được một khúc xương ống của ai lănlóc, đập vô cửa phụ với Lưu. Tiếng đập ầm ầm. Thỉnhthoảng cả hai lại la thực lớn:“Cứu tôi với cứa tôi vôi.Chỉ một lúc sau, có tiếng nói ở ngoài vọng vô, rồi tiếngmở cửa ken két. Hai ba người đi vô đường hầm. Một ngườiđàn ông ngạc nhiên hỏi:“Mấy người làm sao vô được đây? cửa còn khóa mà.”Thơ nhanh nhẩu trả lời:“Bác ơi cứu chúng cháu với, tụi cháu bị con Ma Ngảibắt vô đây hút máu đó.”Mọi người ồ lên một tiếng, hình như không ai tin lờiThơ nói. Cánh cửa cuối cùng cũng được mở ra. Lưu mừngrỡ nói:“Thưa các bác, quả thực chúng tôi bị ma bắt đem vôđây Chân của tụi tôi đều bị nó làm tê liệt, trên cổ cô bénày còn dấu ma cắn nữa.”Mấy người vội vàng dìu Thơ và Lư’u đi. Khi họ thấy những điều Lưu nói, ai nấy dều vội vàng đưa Lưu và Thơ ra ngoài ngay. Hình như không ai muốn tin, nhưng những điều trước mắt họ không thế nào chối bỏ được.Ra tới ngoài, ánh nắng chói chan làm Lưu sung sướng vô cùng. Còn Thơ lại khóc tức tưởi, có lẽ nàng quá mừng rỡ nên khôngcầm được nước mắt. Mọi ngưới xúm vô chung quanh Lưu, hỏi han. Lưu kể lại sơ sơ từ lúc bị Ma Ngải bắt vô đây từ nhà Chung Tử. Có một người reo lên:“Tôi biết ông Chung Tử mà, cái thằng gàn gàn điên điên ấy chứ ai. Y cũng ở gần đây thôi.”Lưu vội vã nói:“Nếu vậy xin bác làm ơn đưa tôi tới đó, tôi xin đền ơn các bác.”Người đàn ông nhìn Lưu như ngờ vực vì dề nghị đền ơn của chàng. Lưu biết ý, móc chiếc bóp vẫn còn trong túi quần, lấy ra tờ giấy hai chục đô la đưa cho ông ta, nói:“Đây là tiền xe, xin bác giúp tôi.”Mọi người chung quanh sáng hẳn mắt lên. Lưu nhìn thấy những kh

Trang: << 156575859...60 >>
Đến trang:


• CÙNG THỂ LOẠI
123»
Lên Đầu Trang
Công thành xưng đế
Công thành xưng đế
Công Thành Xưng Đế là game chiến thuật "quốc chiến"
Tải miễn phí
U-ON
C-STAT
tai game android mien phi , , tai iwin online mien phi , game android

XtGem Forum catalog