- Mày phải nhớ những gì tao bảo đấy, biết chưa?
- Tao biết rồi.
Thế là tôi bước lên tầng 3, lớp 10 văn nơi em học. Dường như vẫn còn sót bài nên lớp vẫn chưa tan. Tôi đứng ngoài đợi em, nhìn ngắm xung quanh. Các lớp và sân trường nhộn nhịp người ra về. Chờ được một lúc thì lớp em cũng ra về, tôi nhìn thấy em bước ra khỏi cửa và đi về phía để xe . Tôi vội vàng bước theo em, mỗi bước chân là một sự hồi hộp , hơi thở tôi nhanh hơn và mạnh hơn. Chắc tôi là một con người đa cảm, có mỗi việc trả cái thẻ thư viện cho người ta thôi mà sao lại phải nghiêm trọng như vậy nhỉ ? Tôi cũng không hiểu được chính mình nữa . . Đột nhiên tôi cảm thấy sợ và không đủ dũng khí để bước đến gần em , tôi thật ngố nhỉ ( Tại lúc ấy quanh em có nhiều bạn quá làm tôi hơi sợ ) . Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm để bước đến cạnh em và nói :
- Em ơi, sáng nay em để quên thẻ thư viện ở chỗ ăn sáng này.
- Ơ ! Dạ. Anh nhặt được thẻ của em ạ. Sáng nay lên lớp em tìm mãi không thấy, cứ tưởng nó mất rồi. Hì. Em cảm ơn anh ạ !
- Không có gì đâu em, có cái thẻ thư viện thôi mà.
- Vâng, dù sao thì em cũng muốn cảm ơn anh . Hihi
Nhìn em cười mà tôi muốn mềm nhũn cả người ra. Em cười thật đẹp và rạng rỡ .
- Anh ơi, thế anh học lớp nào thế anh?
- Anh học 12 Sinh.
- Vâng, anh tên gì ạ?
- Anh tên T, thế còn em ?
- Em tên Quỳnh.
Trong đầu tôi chợt nghĩ Quỳnh, cái tên đẹp giống người. Hơ hơ
Đang suy nghĩ thì chợt có tiếng cười đùa, hóa ra mấy đứa bạn của em đứng cạnh em nãy giờ mà tôi không để ý. Xấu hổ quá ợ
- Quỳnh ơi, ai mà đứng nói chuyện nãy giờ thế?
- Anh ơi, chọn đúng đối tượng thế.
Cả lũ cười nói làm tôi cùng em đều cảm thấy ngại . Để giải quyết vấn đề này, tôi nhanh chóng chào tạm biệt em và ra về, không quên xin em SDT. . Em cùng chào tạm biệt tôi và đi về cùng bạn . Trên đường về , đầu óc tôi miên man suy nghĩ về những việc vừa xảy ra, những việc sắp xảy đến. Về đến nhà, sung sướng vì đã xin được số em, tôi nằm dài trên giường, ngủ một giấc thật đã trước khi bắt đầu hành trình mà mọi người thường gọi là " cưa cây ". Lần đầu tiên vác cưa đi làm lâm tặc chắc chắn là còn nhiều điều khó khăn, nhưng tôi mặc kệ tất cả . Đầu tôi chỉ có hình bóng của em, hình bóng đã làm tôi điêu đứng, một cô bé xinh xắn, đáng yêu và nói chuyện cũng vô cùng duyên dáng. Nằm suy nghĩ một lúc thì tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, gác lại rất nhiều suy nghĩ đang ngổn ngang trong đầu ........
Chap 3:
Reng...reng...reng
Đồng hồ kêu làm tôi bừng tỉnh giấc. Lười nhác đưa mắt nhìn đồng hồ : 6h, còn sớm chán . Lạ thật, tiếng kêu báo thức mọi khi tôi cảm thấy rất điếc tai lần này sao lại nghe dễ chịu thế, đúng là người đang say nắng có khác, tâm trạng khác hẳn. Suy nghĩ thế là đủ rồi, tôi bật dậy, đánh răng rửa mặt, mặc quần áo chuẩn bị đi học. Vừa lên đến lớp chưa kịp đặt cặp xuống thì thằng Mạnh chơi ngay một câu :
- Thằng cờ hó, hôm qua như nào đấy?
- Thì tao chỉ trả thẻ cho em ấy, nói chuyện chút rồi đi về.
- Đkm mày ngu vãi đái ra ý, thế đã hỏi được SDT với địa chỉ nhà em ấy chưa?
- Tao xin được SDT thôi, đậu má mới gặp lần đầu tiên xin địa chỉ, mặt dầy vậy?
- Không nói nữa, tao với mày đi ăn sáng, tao có chuyện này hay lắm .
Nói xong nó vừa đi vừa cười nhăn nhở như khi, tôi thích gọi nó là Mạnh động vật, vì trước kia nó có diễn một vở kịch đóng vai động vật. Đến cantin, đậu má sao sáng nay đông người ăn thế nhỉ , mọi hôm ít người lắm mà. Loay hoay mãi tôi mới tìm được bàn trống ngồi, 2 thằng cùng gọi xôi ăn .Đang ăn ngon lành thì đột nhiên nó vỗ vai tôi một phát, hất mắt sang nhìn nhìn ai đó. Quay lại nhìn thì đột nhiên tôi nhìn thấy em, chỉ một ngày không gặp mà tôi thấy em trông khác hẳn ra ,đôi môi đỏ mọng ( chắc vừa bôi son xong ) , cặp chân thon thả, mái tóc dài thả sau lưng ( tóc cũng không dài mấy đâu các thím ợ , chỉ qua vai chút đỉnh thôi ) .Đang mải mê nhìn trộm em thì em quay về phía tôi, bắt gặp ánh mắt của tôi đang trộm nhìn em. Tôi ngại quá vội quay mặt đi , tim vẫn đập thình thịch . Em thấy thế cũng chỉ mỉm cười rồi quay lại mua đồ ăn sáng.
- Ăn nhanh đi mày. Ngắm thế là đủ rồi, còn nhiều cơ hội cho mày ngắm nó lắm, không cần phải vội thế đâu
Vừa nói nó vừa cười đểu tôi, mẹ, nhìn cái mặt nó cười thấy mà ghét. Nếu nó không phải thằng bạn thân của tôi thì tôi đã cho phát giầy vào mặt nó rồi ( đây chỉ là chuyện tưởng tượng thôi các thím ợ, chứ em nhát bỏ mẹ, làm gì có gan làm chuyện đó )