Lò dò ra mấy tiệm quần áo thời trang gần nhà.Đi một vòng mà mãi chẳng thấy mấy món đồ mà tôi cần, chả nhẽ lại có người mua rồi sao? Đảo mắt khắp cửa hàng, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy thứ mình cần. Một đôi găng tay - khăn quàng rất đẹp đang được bày ở tủ kính phía gần cửa ra vào. Chạy vội đến đó hỏi chị bán hàng :
- Chị ở. Cái găng tay với khăn quàng này bao nhiêu thế chị.
- 2 cái đó 300k đó em. Em mua đi, rất đẹp đấy.
Tôi lục ví, xem nào, may quá, còn tận 500k lận. Thế là tôi bảo chị ấy :
- Chị gói 2 cái đấy vào hộp cho em. Dán xung quanh đẹp đẹp vào nhé chị.
- Ừ. Chị biết rồi. Mà em mua tặng bạn gái phải không ( Chị vừa nói vừa cười nhìn tôi ).
Tôi đỏ mặt, ậm ừ nói cho qua.
- Có việc gì phải ngại đâu, cứ nói ra, bạn trai tặng bạn gái mình là chuyện bình thường mà. Haha
Trong lúc chờ đợi chị bán hàng gói quà, tôi nói chuyện với chị và cảm thấy chị là người rất vui tính và dễ gần, chị còn bảo cho tôi mấy câu nên nói khi đi với bạn gái nữa,tuyệt vơi... Bọc xong gói quà, chị đưa cho tôi , tôi đưa chị tờ 500k, chị bù lại tôi 200k. Khi tôi cầm quà ra khỏi chị còn nói với theo :
- Giáng sinh vui vẻ nhé em.
Tôi quay lại cười và nói :
- Chị cũng thế nhé.
Đúng là người tốt, không biết bây giờ còn bao nhiêu người được như chị bán hàng ấy nữa. Cuộc sống giờ thay đổi nhanh quá làm bản chất con người cũng bị cuốn theo, không còn được thuần khiết như xưa...
Thôi, suy nghĩ lung tung thế là đủ rồi. Cầm món quà trong tay, tôi vui mừng suy nghĩ đến một buổi tối Noel lãng mạn, thứ mà bao lâu nay tôi chỉ thấy trong trí tưởng tượng của mình. Sau 17 năm giá lạnh đêm Noel, cuối cùng ông trời cũng ban phước cho con, để con được đón đêm Noel thứ 18 trong hạnh phúc và ấm áp.
Trên đường về nhà, tiếng chuông giáng sinh vang lên khắp nơi. Trẻ con thi nhau đội những chiếc mũ của ông già Noel, tay cầm những viên kẹo mút đủ màu.. Đâu đó là những đôi trai gái đang tình tứ đi cùng nhau mua đồ đón Noel, kìa, ông già Noel đang phát quà kìa....
Không khí ngoài trời giá lạnh nhưng trong lòng tôi đang rất ấm áp. Bởi vì tôi biết, năm nay tôi sẽ không cô đơn một mình, tôi biết rằng em sẽ luôn bên tôi, chỉ vì một lẽ duy nhất : TÔI YÊU EM và EM CŨNG YÊU TÔI.
Chap 38:
8h tối, tôi có mặt ở trước nhà em , như thói quen thường lệ, tôi gọi vọng vào :
- Quỳnh ơi đi thôi.
- Chờ em một tý.
Chậc, con gái mà bảo chờ một tý thì lâu lắm à. Đang định lấy con điện thoại cùi bắp ra chơi game trong lúc chờ đợi thì giọng bố em vang lên :
- T đấy à cháu. Sao lại đứng ngoài thế, vào nhà đi.
Hị hi, mừng quá, được bố em gọi vào . Chớp thời cơ tôi tót vào trong luôn chứ dại gì đứng ngoài cho lạnh. Vừa mới ngồi vào chỗ thì bố em đã hỏi tôi :
- Lại rủ Quỳnh đi chơi hả. ( Haha, đúng là cùng là nam giới với nhau nên hiểu nhau ghê )
Tôi cười hì hì trả lời :
- Dạ vâng ạ.
- Đi chơi bác không cấm, nhưng đi phải về trước 10h , nghe chưa.
- Vâng ạ. Về chuyện đó thì cháu đảm bảo với bác luôn.
2 bác cháu ngồi nói đủ mọi thứ, mà cũng may có bác trò truyện với tôi, chứ nếu không ngồi một mình ngoài đó chơi game chờ em thì chắc là mốc cả mặt lên ấy chứ ( mình đùa tý thôi, chứ chờ em thì mình chờ bao lâu cũng được ). Đang bốc phét hăng với bố em thì em xuống :
- Hihi. Bốc phét vừa thôi ông tướng. Đi thôi.
Tôi đứng dậy chào bố em rồi cùng em đi ra. Ra khỏi cổng, tôi giả vờ dỗi :
- Bảo người ta chờ một tý mà gần 30' rồi nè.
- Ngoan nào, tại em muốn đi cùng anh phải xinh đẹp hơn thường ngày một tý.
- Bình thường em xinh sẵn rồi mà. Hehe. ( Lại giở giọng nịnh nọt )
- Hứ. Anh chỉ được cái nịnh hót là giỏi thôi à. Em phải làm thế để khi đi đường anh không nhìn người con gái khác, biết chưa hả.
Nói rồi em nhéo lưng tôi một cái rõ đau.
- Ái đau, anh biết rồi mà.
Bây giờ tôi mới để ý, tối nay em đeo chiếc nơ con bướm màu đỏ trông thật đẹp, nó rất hợp với áo khoác cùng màu của em. Chưa hết, mùi nước hoa tỏa ra từ em thật quyến rũ, tôi cứ hít hoài như con mèo ngửi thấy mùi cá rán vậy.
Bỗng " cốc ", em gõ nhẹ vào đầu tôi và nói :
- Làm gì mà anh ngửi dữ vậy.
- Tại mùi nó hấp dẫn quá à.
- Hì. Hấp dẫn thì cũng đừng làm như thế nữa nghe chưa, không người ta lại tưởng anh bị sao đó.
- Haha. Anh biết rồi.
- Mình đi thôi anh.
Em vừa quay đi thì tôi cầm tay em kéo lại, em bị mất đà nên ngã về phía tôi. Chậc, tình cảnh lúc này đúng là mặt đối mặt à, môi tôi cách môi em chỉ một khoảng ngắn tí ti. Đúng lúc chuẩn bị đến đoạn cao trào , nước sôi lửa bỏng thì