60...70...80...90km/h...
Thấy tôi đi nhanh quá, em cũng có phần hoảng nên bảo tôi :
- Đi chậm thôi anh, không khéo tai nạn đấy.
- Em yên tâm....
- Không được, anh phải giảm tốc đi. Nghe em..
- Được rồi, anh giảm đây...
Vừa giảm tốc độ thì đến ngay đoạn cua, vào cua thì có ngay một chiếc xe tải to đùng đi ngược chiều phóng tới...
Vãi thật, hú hồn..., qua được lúc đó thì tim tôi cũng ngừng đập mẹ nó rồi, tý nữa thì 2 người được thăng thiên...
- Anh thấy chưa, may mà có em bảo đấy.
- Ừ ừ... đúng là may mắn thật...
- Thôi mình về đi, em thấy thế là đủ rồi.
- Híc, anh cũng thấy sợ lắm rồi.
- Thế thì nhớ lần sau không được phóng nhanh nữa, rõ chưa.
- Ok. Anh nhớ rồi, lần sau không dám đùa với tính mạng mình nữa...
Trên đường về, tôi đi với tốc độ bình thường chứ không dám làm ẩu nữa, lúc nãy đã may mắn một lần không biết bây giờ có còn may được không nữa...
...
5h tôi đưa em về nhà, em vào nhà xong thì tôi cũng té về nhà luôn, đói lắm rồi.
Vào nhà thì đã gặp thằng anh tôi, ổng cười nham hiểm nhìn tôi :
- Thế nào, chiều nay mày đi chơi vui không.
- Vui thì cũng vui, nhưng mà tý nữa thì em nằm gầm ôtô rồi.
- Mày cứ đi bất cẩn đi, chết lúc nào không biết đấy. Tết thì nên đi cẩn thận hơn, nhớ chưa.. ( Ổng cốc đầu tôi )
- Ái đau.
- À, mà lúc sáng nay...
- Sáng nay làm sao?? ( Tôi nhớ lại... ) Á.. Tại anh đấy, vào chẳng đúng lúc gì cả.
- Haha. Tại tao không biết chứ, không biết không có tội mà.
- Lần sau phải gõ cửa đấy...
- Còn có cả lần sau nữa hả.
- Thì em nói thế thôi...
- Thằng này cũng liều thật,lúc đó không phải anh mà là bố mẹ thì mày chết chắc...
- Haha. Đúng là may thật..
- Mà mày đã giải quyết dứt điểm hết chưa đấy.
- À, cái vấn đề này thì... Em cũng đang phân vân đây.
- Tao chịu mày luôn đấy, nhanh nhanh lên , đêm dài lắm mộng...
- Được rồi, mà em định qua dịp Tết mới bắt đầu, chứ nếu nói ra vào lúc Tết này sợ là hơi quá đáng..
- Ờ. Mày nghĩ thế cũng phải...
- Em đói lắm rồi, có cái gì ăn không anh.
- Đầy ra kìa, bánh kẹo , mứt ... Thích ăn gì thì ăn...
- Anh xuống lấy mang lên phòng cho em nhé.
- Mày lười rồi đẩy sang cho anh hả.
- Đi mà, lâu lắm rồi anh không chăm sóc em rồi, giờ làm bù có sao.
- Cái thằng này, chỉ giỏi nói. Được rồi, chờ đấy, tý tao mang lên cho.
Haha. Vui quá, có ông anh như này đúng là thú vị thật, có thể thoải mái chia sẻ hết những suy nghĩ của mình...
Đang ngồi nghe nhạc thì ổng đặt " cạch " đĩa bánh xuống cạnh mình, kèm theo đó là 2 lon Côca.
- Ăn đi, tao với mày vừa ăn vừa nói chuyện... Mấy hôm nay bận quá...
- Em nói hết rồi còn gì.
- Vẫn còn đấy..
- Chuyện gì...
Ổng chẳng nói chẳng rằng vật tôi xuống giường rồi lấy gối đánh tôi túi bụi như lúc nhỏ. Tôi cũng chẳng kém, vớ ngay lấy cái gối khác đập lại.
Haha, vui quá, như là trở về tuổi thơ vậy...
2 anh em nghịch nhau rầm rầm trên tầng , ồn quá đến nỗi mẹ tôi phải lên xem có chuyện gì xảy ra :
- 2 thằng này, lớn rồi mà sao như trẻ con vậy.
- Người lớn cũng từ trẻ con mà ra mà mẹ.
- Hết nói nổi 2 thằng này. ( Mẹ tôi ngao ngán nói )
Tôi với anh tiếp tục cuộc chiến thêm 30' nữa , đến lúc cả 2 đều mệt nhoài mới thôi à.
- T này. Có khi năm sau anh không được đánh nhau cùng mày nữa rồi.
- Em biết, anh cũng có cuộc sống riêng của mình mà.
- Sau này anh đi lấy vợ , mày ở nhà phải biết chăm sóc cho bố mẹ đấy, nhớ chưa. Thỉnh thoảng anh về thăm nhà, bố mẹ mà kêu ca về mày là mày chết với anh.
- Xời, về cái khoản đó anh không phải lo luôn ( Chém gió, bốc phét )
- Thôi, được rồi, để khi nào tâm sự tiếp, nào giờ xuống phụ bố mẹ làm bếp nào...
...
Mùa xuân đang đến ở khắp mọi nơi, đáng lẽ tôi sẽ đón mùa xuân trong niềm vui trọn vẹn, nhưng không được, vẫn còn một việc làm tôi phải đau đầu giải quyết, các bạn đoán xem là việc gì? Đúng, đúng là việc đấy đấy....Đau bụng quá các bạn à, híc, có lẽ mình phải đi vệ sinh thôi, hẹn gặp lại các bạn ở chap sau.
Chap 57:
Tuần nghỉ Tết trôi qua nhanh chóng...
Bắt đầu ngày học đầu tiên của năm mới, lên lớp gặp thằng nào cũng vui hớn hở :
- Sao, năm nay được nhiều tiền không.
- Tao chưa được đến 500k
- Tao khá khẩm nhất, về ông bà nội mừng phải gọi là thôi rồi.
- Thế thì thằng nào nhiều tiền nhất khao cả lũ . Ok.
- Ớ... À tao nhớ nhầm rồi, được ít lắm.
- Thôi đi Mạnh ơi, mày bốc phét chưa đủ hả.
Đang bàn tán, chém gió tưng bừng thì trống vào lớp.