a. Dù không hiểu nhiều, nhưng tự nhiên nàng thấy tiêng tiếc một cái gì vừa tuột khỏi tầm tay. Cam nhìn tên chủ tiệm đang nấu hủ tiếu, cái mặt xương xẩu trông xấu xa làm sao, nàng nghĩ phải làm cho y khốn khổ mới nghe.Chỉ một lúc sau, y bưng tô hủ tiếu mì để lên bàn ngay cạnh Cam. Miệng suít soa nói:“Hủ tiếu mì nóng lắm này, mày ăn đi cho lại sức.”Vừa nói y vừa kéo Cam đứng dậy. Cam nghĩ thực nhanh, dù cho mình không ăn cũng thiệt thôi, hơn nữa bụng nàng vẫn còn đói và mùi hủ tiếu thơm ngào ngạt, hấp dẫn quá chừng. Nàng dựa vô tay y ngồi xuống chiếc ghế trước tô hủ tiếu mì. Y ngồi sát ngay Cam, lấy đũa, muỗng cho nàng. Cam từ từ cầm đũa lên, nhìn y gầm gầm. Y cười hì hì, nói:“Ăn đi mà, ăn đi mà… mai mốt cứ tới đây tao nấu cho ăn khỏi trả tiền.”Cam mừag thầm, nhưvậy lời quá rồi còn đòi gì. Từ nay không sợ đói nữa, lại được ăn ngon. Nàng ấp úng hỏi:“Chú nói thiệt nhé.”Thấy Cam mở miệng, y có vẻ mừng lắm, nói lia lịa:“Nhất định, nhất định… Màytới đây lúc nào cũngđược, nhưng đừng để cho vợ tao biết là được rồi.”“Được rồi, tôi không cho bả biết đâu, nhưng chú nói láo tôi về nói vụ này với mẹ tôi cho coi.”Tên chủ tiệm nhẩy lên như ngồi phải lứa, la nho nhỏ:“Ê, ê mày đừng có nói với má mày nghe không. Bả đập mày chết đó.”“Ủa, mắc mớ gì bả đánh tui. Chú làm tui đau chứ tôi có làm gì đâu.”Mặt tên chủ tiệm biến sắc, y lắp bắp:“Mày… mày đâu có đau nữa đâu, chút xíu là hết ngay à có gì dâu. Đừng có nói với ai về vụ tối nay nghe chưa. Tao cho mày tìên nữa.”Vừa nói y vừa lấy chiếc khăn vắt trên vai lau những vết máu trên đùi nàng. Cam nghe thấyy nói cho tiền mừng lắm. Không ngờ hôm nay ăn trộm bị bắt mà lại được việc. Nàng ngước lên nhìn y hỏi:“Chú nói thực không đó?”Y gật đầu lia lịa: .“Thực đó, thực đó… tao cho mày liền đây nè.”Vừa nói y vừa móc một mớ bạc để trên bàn. Mắt Cam mở to, nàng mừng rỡ quên hết mọi chuyện vừa xẩy ra. Đưa tay nắm chặt mớ tìên định bỏ vô túi, nhưng Cam chợt nhớ mình đâ bị lột trần truồng tự hồi nào. Nàng còn đang ngần ngừ. Tên Chủ tiệm vội vàng vớ cái áo của Cam gần đó, choàng vô cho nàng. Cam thích thú cười tủm tỉm, bỏ tìên vô túi áo tên chủ tiệm thấy nàngvui vẻ, cũng khoái trí lắm, bàn tay y vừa cài nút áo cho nàng vội vã lùa vô trong sờ soạng.Y nói nho nhỏ:“Mày cứ nghe lời tao thì thiêú gì tiền. Tối tối tới đây tao giấu bà xã một ít cho mày nghe không.”Cam khoái chí nhưng chợt nhớ vụ vừa rồi nên lắc đầu nguầy nguậy:“Không được đâu chú ơi, Lúc nãy chú làm tôi đau thấu trời xanh đó.”“Đừng có lo, tao không làm mày đau nữa đâu. Như thế này có ăn nhằm gì đâu hén.”Vừa nói y vừa bóp nhè nhẹ làm Cam thấy nhồn nhột, nàng tò mò hỏi:“Chú làm thế làm chi vậy?”Y cười hì hì:“Thì… thì… chuyện đàn ông đàn bà ấy mà. Có gì mới mẻ đâu.”Thế là từ đó trở đi, tối nào Cam cũng tới quán y ăn hủ tiếu Nàng còn đem cả tiền về eho mẹ mua gạo. Thân thể Cam trổ mã thấy rõ. Bộ ngực con gái nhú hẳn lên, người nàng có da có thịt hơn tất cả anh chị em trong nhà. Mọi người cũng như mẹ nàng đều tưởng Cam theo đám lắc bầu tua kiếm tiền. Mà quả thực nàng có la cà trong đám lắc bầu cua thực, nhưng tiền bạc là eủa lão chủ tiệm hủ tiếu cho nàng hàng đêm. Cho tới một hôm, tự nhiên y bị bệnh, người ta phải chở y đi nhà thương và mấy bữa sau chết ngắc. Thế là từ đó Cam không còn tiền nữa, nhưng phảinói; gia đình nàng nhờ đó qua cơn ngặt nghèo, đói khổ cùng cực rồi.Bây giờ gặp Lưu, Cam thấy anh chàng này coi bộ cũng chẳng khác gì tên chủ tiệm nấu hủ tiếu bao nhiêu. Nhưng có điều y là Kỹ sư gì gì đó ở Mỹ về. Thếnào cũng phải thận trọng một chút, chỉ có điều bây giờ Cam không còn cái quí báu nhất của đời con gái để làm vũ khí nữa. Nhưng bù vào đó nàng đã có một số kinh nghiệm về đàn ông, và Cam thực sự biết hưởng thụ những cái mà đàn ông thích trao cho đàn bà. Nàng vừa liếc Lưu vừa nói:“Thưa anh, chị Thơm về nhà ca tụng anh mãi. Nhưng mà em có nhìn thấy tậm mắt mới tin chị em không nói láo.”Nghe Cam nói tự nhiên Lưu chột dạ. Chàng khôngngờ con nhỏ mười sáu tuổi đầu nghèo nàn trong cái khu khốn khổ này lại nói được một câu sắc như vậy. Chàng đâm ra hoang mang, tự nghĩ nó đã biết gì về chàng, và Thơm đã nói những gì với nó? Lưu ướm thử:“Cam chẳng những đẹp, lại còn thông minh nữa. Anh chắc chắn mua được cơ sở làm ăn ở chợ, chỉ cần một mình tay em cũng đủ để anh yên tâm rồi.”Cam cười khúc khích:“Anh quá khen rồi, coi chừng em anh hư lắm đó.”Lưa vẫn dò dẫm:“Hư như thế nào?”Cam cười khúc khích, không nói gì. Thơm khờ khạo, nói:“Mày mà hư thì ăn đòn, chuyện làm ăn chớ bộ giỡn chơi hả?”Lưu cười ha hả, trơng khi Thơm không để ý, Cam