lại liếc Lưu một cái nữa, nàng còn chẩu môi thật duyên dáng. Tự nhiên tim Lưu đánh thình thịch, chàng thèm được cắn vô bờ môi nhỏ nhắn và dâm dật vô độ của đứa con gái mới mười sáu tuổi này.“Thôi, bây giờ chúng mình ra chợ ăn sáng rồi còn đi vòng vòng chứ. Coi chừng trễ rồi đó.”Ba người sánh vai nhau thả bộ ra chợ, đi cả buổi trời cũng chẳng có chỗ nào Lưu vừaý. Tới chiều, chàng đề nghị qua Sàigon chơi. Chỉ đi một vòng chợ Bến Thành, không hiểu sao Lưu đã mua cả trăm bạc vải vóc, quần áo cho Cam rồi. Về tới nhà chàng kiểm điểm lại. Tự hỏi, không biết tại sao mình lại làm như thế, trong khi Cam không hề mở miệng xin xỏ chàng một đồng xu nào. Và ehàng cũng chưađụng được tới ngón tay của con nhỏ này.Đi nghỉ tới mười hai giờ đêm, Lưa mở cửa vô buồng luyện Ma Ngải. Chàng ngạc nniên thấy đất cát đầy nhà. Lưu định thần nhìn thấy ngay đất đùn ra từ gầm đi văng. Ngay lúc ấy, con Ma Ngải cũng chui từ gầm đi văng ra. Chàng biết ngay nó đã đào một cái hang ở dưới đất rồi. Nhớ lại hôm qua lúc mở cửa sổ, con Ma ngải bị ánh nắng chiếu vô làm nó đau đớn. Bây giờ nó đào hang để ẩn mình lúc ban ngày tránh ánh nắng cũng không lấy gì làm lạ.Lưu chích ngón tay lấy máu để vô mũi con Ma Ngải, nó thích thú hít mạnh mà không cần cầm tay chàng như mọi hôm nữa. Xong xuôi, chàng xoa đầu nó, và trở ra nhà ngoài. Con Ma Ngải cũng chui xuống gầm đi văng, chàng biết nó chui xuống hầm rồi.Lưu ra nhà ngoài, cởi quần áo toan đi ngử, bỗng nghe tiếng mơ ú ớ từ nhàbếp vọng lên. Lưa tò mò đi xuống nhìn. Thấy Thơm ôm chặt cái gối, miệng ú ớ. Hai chân banh ra, vùng thịt u lên phập phồng thấy rõ. Lưu tính đánh thức nàng dậy, nhưng tò mò muốn để đó nghe nàng mơ cái gì chơi. Nhưng chỉ một lúc sau nàng đã yên lặng, không còn la ú ớ nữa. Lưu định đi ngủ thì Thơm trở mình, buông chiếc gối ra, một mép áo xéo qua bên để lộ ra vùng da thịt trắng ngần. Lưu dừnglại nhìn một lúc, tự nhiên máu trong người chàng chẩy mạnh. Đã mấy hôm nay Lưu không gần đàn bà. Chiều nay con Cam lại làm chàng thấy thèm thuồng,và bây giờ vùng da thịt trắng mơn mởn này của Thơm lồ lột trước mắt làm sao Lưu chịu nổi. Chàng ngồi xuống mép ghế bố. Từ từ cởi hàng nút áo trước ngực Thơm. Lưa không muốn động mạnh cho nàng thức giấc. Chàng lần mò thực nhẹ nhàng. Nhưng thực ra từ tối dến giờ Thơm đâu có chợp mắt được. Nàng thấy Lưu đi nghỉ, rồi lại vô phòng bên đóng cửa lại, nàng làm bộ ngủ mơ kêu ú ớ làm cho Lưu để ý, và đúng như nàng mong muốn, Lưu đã mò xuống bếp. Chàng đứng tần ngầm một lúc rồi định đi ngử, Thơm mới làm bộ trở mình. Khi Lưu ngồi xuống ghế bố, nàng biết chắc là thế nào Lưu cũng làm tới nên mừng thầm. Y như rằng, chàng từ từ cởi hết hàng nút áo trước ngực Thơm ra. Banh hai vạt áo sang hai bên, lấy tay xoa nhè nhẹ như sợ nàng thức gấc.Cũng lúc ấy Lưu mới để ý hơi thở củaThơm bất thường. Chỗ chân dạng banh cong vòng nhấp nhô thấy thật rõ.Lưu luồn một tay vô eạp quần Thơm, ràxuống dưới đã thấy nàng ướt nhèm nhẹp tự hồi nào. Chàng biết ngay là Thơm đã thức tự bao giờ, nhưng còn làm bộ ngủ. Lưu im lặng không nói gì, vẫn làm bộ ngây thơ tưởng như nàng đang ngủ, nhẹ nhàng từ từ kéo chiếc quần Thơm xuống dưới chân.Bỗng đèn chợt tắt, bóng tối ụp xuống mò mò. Lưu hơi giật mình, nhưng chàng lại lấy được bình tĩnh ngay vì biết ở Việt Nam bị cúp điện là chuyện thường. Chàng cũng chẳng cần thắp đèn dầu lên làm gì, vì lúc này đâu cần ánh sáng làm chi nữa.Lưu nhẹ nhàng cởi hết quần áo, nằm xuống bên Thơm, chiếc ghế bố chũng xuống chính giữa ép hai thân thể thật sát Trời về đêm lành lạnh. Gió lùa qua da thit Lưu thấy căm căm. Chàng ôm cứng lấy Thơm, mò mẫm trong bóng tối Bỗng Lưu nghe thấy tiếng Thơn run run, nói nho nhỏ:“Anh… anh ơi… kìa, kìa…” .Lưu cười hì hì trong bóng tối:“Cưng ơi, anh biết em làm bộ ngủ lâu rồi.”Tiếng Thơm vẫn run run:“A… a…, không… không phải đâu… kia kìa…”Lúc ấy Thơm đã mở mắt trừng trừng trong đêm tối, nàng nhìn chiếc bóng đỏ như máu với hai con mắt sáng quắc xanh lè, đang từ từ tiến tới chân ghế bố. Lưu vẫn cười khúc khích, chàng luồn một tay xuống dưới phụ cho thân thể mình ép ngay vùng thịt săn cứng ấy, ấn mạnh, thì thầm:“Không phải ở đó đâu, đây cơ mà. Anh biết em giả bộ ngủ thôi, cưng ơi. Xem nào…”Lưu vừa nói xong, chợt nghe Thơln thét lên thật lớn, dẫy dụa như có ai bóp cổ nàng. Chàng hoảng hồn lồm cồm bò dậy. Gió lạnh ở đâu thổi lồng lộng. Lưu ngạc nhiên vì căn nhà kín mít, cửa nẻo đóng thực kín, làm gì có gió ở đâu thổi vô mạnh như vậy được. Chàng chạy ra nhà ngoài chụp cây đèn pin, rọi một vòng không thấy gì. Còn Thơm đã ngất xỉu. Lưu vội vàng thắp cây đèm măng xông lên. Ánh sáng tỏa ra thì đ