QA nói xong thì bật khóc...
...
Trong men say, tôi cảm thấy đúng là mình có phần hơi ích kỉ với QA thì phải. Dù gì thì QA cũng có tình cảm với tôi, có lẽ tôi cũng nên đáp lại tình cảm đó.
Bỗng QA lao đến, ôm chầm lấy tôi, vừa khóc vừa nói :
- Em yêu anh. T
- Đừng, QA, say rồi thì ngủ đi.
- Không, em không say. Em muốn nói với anh rằng em yêu anh, rất yêu anh.
QA hôn tôi một cách cuồng nhiệt, 2 tay ôm chặt lấy cổ tôi.
Lúc này một phần do men rượu vẫn còn, một phần do ham muốn bản năng, tôi không phản kháng mà đè QA ra hôn lại, tay tôi lại được dịp hoạt động.
Trong đêm tối , 2 con người trong men say đang quấn quít lấy nhau, thở từng nhịp thở gấp gáp....
......
......
......
Sáng ra tỉnh dậy tôi vẫn cảm thấy hơi đau đầu, bất chợt phát hoảng khi thấy mình trong tình trạng không mảnh vải che thân, quay sang QA thì cũng chẳng khá hơn tôi là mấy ngoại trừ bộ đồ lót...
Vội vàng tìm quần áo mặc vào, tôi định chạy ra ngoài thì bị QA giữ tay lại :
- Định chạy đi đâu thế
- Á. QA dậy lúc nào vậy, mặc quần áo lại đi. ( tôi quay mặt ra ngoài cửa )
- Tối qua thì không ngại, giờ lại ngại hả.
- Tối qua T.... T cũng không biết tại sao, chắc là tại do men rượu...
- Đó là lần đầu tiên của mình đó, giờ T tính sao đây?
Chết tôi rồi, đã gần Tết rồi lại làm cái vụ này thì ăn Tết không biết có ngon nữa không
- Cái đó thì....
- T không cần đắn đo nữa, làm người yêu của QA nhé.
Hả?????????? Đã lỡ rồi có khi phải thực hiện vậy, không để Quỳnh biết là được.
- Được rồi. T đồng ý.
- Hihi. Nhớ nhé, từ giờ T là bạn trai của QA rồi.
- Thôi. T phải về nhà chuẩn bị Tết đây, hôm nay 29 rồi.
- Ừ. Chồng về nhé, chiều nay bố mẹ vợ lên đây rồi. Vui quá.
Híc, xưng vợ chồng nhanh thế.
Về nhà anh tôi hỏi đi đâu mà đêm qua không về, tôi trả lời đại là ngủ ở nhà thằng bạn rồi trốn lên phòng luôn, hi vọng không có ai nghi ngờ.
T ơi là T...
Chap 51:
Vừa lên phòng nằm được một lúc thì đã nghe giọng thằng anh tôi gọi :
- T đâu. Xuống đây giúp anh với nào.
Tôi uể oải đáp lại :
- Anh lớn rồi làm hộ em đi.
- Khỏi. Mày không xuống tao lên xách cổ xuống giờ.
- Đây ... xuống ngay..
Mò mẫm xuống nhà, cứ tưởng ổng gọi làm việc gì lớn lắm, ai dè xuống ngồi gói bánh cùng ổng.
- Trời ạ. Anh tự gói đi, em lười lắm.
- Không được lười. Mày thấy anh lớn như này mà vẫn phải gói nè, biết chưa.
Quên mất là anh tôi gói bánh chưng rất khéo, không khác gì mẹ tôi gói luôn.
- Anh thích gói bánh như vậy về sau lấy vợ thì còn đâu việc cho vợ làm nữa.
- Cái thằng này hay nhỉ, mày cũng phải tập gói đi, mai này anh không ởnhà nữa thì còn biết giúp bố mẹ, lớn đùng rồi còn gì.
- Haha. Được rồi.. Cứ Tết nào anh cũng ca một bài với em..
- Anh phải nói để mày biết nhiều hơn, rõ chưa.
- Haha. Miễn anh không cốc đầu em như lúc bé là được.
- À. Nói đến hồi bé , mày còn nhớ lúc anh em mình đi hái trộm nhãn không?
- Sao không nhớ....Để em kể lại cho này..
.....
.....
Cứ thế tôi với thằng anh vừa gói bánh vừa ôn kỉ niệm cũ , loáng cái đã gói xong số bánh mẹ giao cho. Đếm xem nào : 50... 100...150...
- Ớ. Sao năm nay nhà mình gói nhiều thế anh?
- Mày không nhớ à, hôm trước chị Đào có sang bảo nhờ nhà mình gói hộ nữa đó, cả cô Luyên nữa. Gói cho 2 nhà nữa sao mà không nhiều.
- À. Ừ...
Tôi giả vờ ậm ừ . Đang đi rửa tay thì có điện thoại kêu, hóa ra là Quỳnh gọi :
- Alo? Ai đấy ( Tôi giả vờ nói giọng ồm ồm để trêu em )
- Ơ dạ, có phải anh T không ạ? ( Em nói giọng hơi ngạc nhiên )
- Không. Anh là anh thằng T.
- Thế anh T đi đâu rồi anh?
- Nó đang đi với bạn gái nó rồi.
- Hả. Bạn gái ạ?
- Ừ. Có chuyện gì thế? Em là ai mà biết nó.
- Dạ. Em là bạn anh T ạ. ( giọng em trầm xuống )
Tôi thầm nghĩ : " Chà, căng rồi, có lẽ không nên tiếp tục trêu em nữa , không em lại giận tôi thì bỏ mẹ "
- Haha. Anh đùa thôi, anh T đây.
- Hả. Anh... anh trêu em...ghét anh lắm...
- Thôi mà, anh đùa em tý thôi mà, cho anh xin lỗi nhé.
- Hứ..Người ta giận rồi.
- Thôi mà.. cho anh xin lỗi đi.. em bắt anh làm gì anh cũng làm hết, được chưa.
- Hihi. Nhớ nhá, người ta bảo gì cũng phải làm rõ chưa.
- Ok. Vì người đẹp làm gì cũng được .
- Được rồi, giờ nghe nè : Chiều nay 2h anh qua nhà đưa em đi chợ Tết mua đồ , rõ chưa.
- Hehe. Anh rõ rồi, giờ thì anh phải đi trông nồi bánh chưng đây. Moah, chiều gặp em sau nhé.
- Hì hì. Nấu bánh chín thì mang sang cho em ăn với nhé.
- Ứ cho. Haha