- Hừ. Thử không cho xem....
Đang buôn sướng thì có tiếng thằng anh tôi gọi :
- T đâu, xem cái lò còn cháy không?
- Thôi, anh tắt máy đây, anh của anh gọi rồi.
- Hì. Mải buôn chuyện với em mà quên nhiệm vụ là không được đâu đó, đi đi...
...
Tắt máy cái rụp, tôi chạy ra ngoài xem cái lò đun bánh, may quá, vẫn còn cháy, vứt thêm mấy cây củi vào rồi tót lên phòng nằm. Híc, trông bánh chưng thì phải đến tối mới được, bây giờ mới có 11h trưa...
Nằm chán chê trên giường, quay lung tung một hồi thì tôi nằm ra ngủ lúc nào không hay.
...
...
Tỉnh giấc lúc 12h bởi thằng anh tôi gọi tôi xuống ăn cơm. Ổng kéo chăn lôi tôi dậy :
- Để em ngủ tý nữa. Chiều em còn đi có việc.
- Ngủ gì giờ này, dậy ăn cơm rồi ngủ tiếp cũng được.
- Em không đói.
- Không đói cũng phải xuống. Nhanh
Lười nhác ra khỏi chăn, híc, đang ấm.... tôi bước xuống phòng khách.
Bố mẹ đã dọn cơm ra sẵn rồi, tôi ngồi vào mâm , bữa cơm ngày gần Tết đúng là sang hơn bình thường đôi chút.., mà toàn là món tôi không ăn được nó mới khổ chứ. : Nhất là món Thịt gà, chả hiểu sao hồi bé thì ăn được nhiều thế, lớn lên rồi thì chả ăn được miếng thịt gà luộc nào....
....
Bữa cơm kết thúc lúc 12h30. Giờ này thì còn ngủ nghỉ gì nữa, bật máy nghe nhạc, xem tin tức chờ đến 2h thôi....
..........
- Đm. Stun nó nhanh... Thằng VS ngu vl... Bóp tao thế....
Hò hét đang sướng mồm thì điện thoại của tôi vang lên :
- Alo?
- 2h15 rồi sao anh chưa sang nhà em?
Bỏ mẹ, mải chơi Dota quá quên cả giờ hẹn.
- À . Đây, anh đang trên đường sang.
- Nhanh lên nhé. Em đợi.
- Ok.
Vội vàng tắt máy, mặc quần áo xong là phi xe sang nhà em ngay.
5' sau tôi có mặt ở nhà em.
- Thưa tiểu thư, tôi đã có mặt.
- Thôi cái giọng đấy đi. Người ngoài nghe lại tưởng anh là ô sin ấy chứ.
- Haha. Được làm ô sin của em cũng được
- Cái mồm dẻo lắm cơ, thôi đi luôn kẻo muộn.
- Lên xe đi.
Đưa em đi chợ mà lòng tôi vui phấp phới, đây là lần đầu tiên đi chợ Tết với bạn gái. Hí hí Ra ngoài đường gặp bạn bè thì có cái để khoe rồi
Đến chợ, tôi dắt xe để ở bãi giữ xe rồi cùng em vào chợ.
Khiếp, chợ đông thế, gần Tết nên ai cũng muốn tranh thủ sắm những thứ cần thiết mà...
- Em mua gì thế? Có cần anh chọn giúp không?
- Hứ. Anh là con trai làm sao mà biết được. Hihi
- Ấy nhầm rồi, có khi anh còn biết nhiều hơn em đấy chứ. Haha
- Lêu lêu. Anh chỉ được cái nói phét thôi à.
- Hừ. Đã thế thì tý nữa tôi cho cô đi bộ về nhà.
- Giận dỗi như trẻ con vậy, đáng yêu quá đi. ( Em nhìn tôi cười, nụ cười em sao mà đẹp quá, tôi như mê mẩn đi )
- Đẹp sẵn rồi, không cần khen.
- Xì. Mới nói vậy đã tưởng bở rồi. Hihi
..
..
Loanh quanh một hồi thì tôi mới ngộ ra được một điều : Con gái bắt con trai đi chợ theo cốt chỉ để xách đồ hộ.
Trời ạ, sao mà tôi không nhanh chóng hiểu ra chứ.
Đi hết một vòng chợ thì tôi phải xách đầy thứ : cá, rau mùi, thịt lơn, đậu xanh....
Tuy xách nhiều nhưng tôi không hề cảm thấy mệt mỏi, xách hộ người yêu mình chứ có cái gì đâu mà phải suy nghĩ nhiều. Tuy nhiên, tôi cũng phải làm nũng, giả bộ chút chứ nhỉ :
- Ôi, mệt quá.
- Cố chịu đi, sắp hết rồi.
- Người ta mệt thế này thì phải có bù đắp gì chứ nhỉ.
- Hihi. Cố lên, rồi em đền bù cho .
- Nhớ nhé, đã hứa là phải thực hiện đó. Hehe
...
Cứ ngỡ rằng buổi đi chợ với em sẽ không có việc gì xảy ra, ai ngờ......
Chap 52:
- A.T ( Có tiếng người gọi tôi từ phía sau )
Tôi quay mặt lại, trời, hóa ra là Hương. Quá bất ngờ, tôi nói lắp bắp trong mồm:
- Ớ. Hương..Hương... về lúc nào thế?
- Hihi. Bất ngờ lắm hả, Hương mới về được 3 ngày à, sát Tết nên bận rộn quá.
- Thế mà về không nói cho T biết, để T gọi thêm mấy đứa ra đón.
- Thôi. Không cần phải phiền phức thế đâu mà. Hì.À, T đi chợ với ai thế, bạn gái hả?
Vừa nói Hương vừa nhìn sang chỗ Quỳnh.
- Đúng rồi đấy. Hehe
- Chào em, chị là Hương.
- Vâng. Em là Quỳnh, rất vui được làm quen với chị.
Sau màn chào hỏi thì bỗng nhiên tôi bị cho ra rìa, 2 chị em mới gặp nhau mà như đã quen nhau từ lâu vậy, nói chuyện rất vui vẻ.
Híc, 2 người thì vui còn tôi thì cứ phải lẽo đeo theo sau mà xách đồ, khổ ơi là khổ.
Cuối cùng thì cũng kết thúc buổi đi chợ cuối năm lúc 5h. Đi từ 2h mà đến 5h mới xong, đúng là phụ nữ mà đi chợ cùng nhau thì.... =.=~
Chở em về nhà, tôi giả vờ giận dỗi :
- Sao thế anh?
Tôi vẫn không nói. Em dường như cũng mập mờ đoán ra ý của tôi nên giọng âu yếm :
- Haha. Ngoan nói cho em biết tại sao đi.