Buổi họp kết thúc khi anh chủ biên nói thêm vài lời gì đó dặn dò các chủ mục. Tất nhiên, trong đó có chủ mục
Truyện Ngắn là nó, nhưng tai nó ù đi, chẳng nghe thấy gì hết cả. Lúc anh chủ biên lại gần, đập đập vai nó, nó mới trở nên ú ớ.
- Về thôi! Mọi người về hết rồi!
- Ơ… dạ?
- Hôm nay em sao thế Linh? Ngồi họp mà em như trên mây ấy.
Anh ấy hơi chau mày. Nó muốn ngay lập tức hét lên với anh ấy là:
“ĐỪNG CÓ CHAU MÀY NHƯ THẾ! NHÌN KHÓ COI LẮM ANH BIẾT KHÔNG?”
Nhưng tất nhiên, nó không thể!
Nó lặp lại cái điệu bộ thường ngày của mình, nhún vai và thở dài.
- Em không sao. Chỉ hơi choáng thôi.
- Em mệt à?
- À… không hẳn ạ. Nhưng mà…
- Đã ăn gì chưa? Hay là anh em mình đi ăn nhé?
- Anh mời?
- Tất nhiên là anh mời rồi!
- Yeah!!!
Nó sáng bừng mắt, tỉnh cả người. Này, hiếm hoi lắm mới được anh chủ biên mời đi ăn tối đấy nhé! Tất nhiên, nó biết, cái phạm trù “anh mời” ở đây sẽ chỉ được tính từ nhà ăn kí túc xá đến một vài hàng quán bình dân gần khu vực trường thôi, nhưng nó chỉ cần thế là đủ. Hehe, vừa hay, tối nay bạn cùng phòng của nó không có nhà, nhỏ qua chỗ bạn của nhỏ chơi rồi nên nếu về nhà nó lại phải ăn một mình. Mà không, thường thì khi có một mình nó sẽ chỉ nhịn mà không ăn. Thế đấy, chẳng phải anh chủ biên quý hóa đã cứu đói cho nó một bàn rồi đấy sao?
3.
- Em đang viết truyện dài kỳ về gì vậy?
- Anh tò mò à?
- Ừ. Anh tò mò.
- Tò mò là không tốt đâu đấy nhé! Đợi khi nào em viết xong, nộp bài cho anh là anh biết ngay thôi mà.
Nó vừa gắp thức ăn, vừa ngẩng lên nhìn anh nháy mắt rồi lại toe toét cười. Có vẻ như anh chủ biên mà nó biết khảnh ăn lắm thì phải. Cả buổi chỉ thấy anh ấy ngồi đặt tay lên bàn, xoay xoay cốc trà sữa, dõi mắt nhìn nó ăn một cách chăm chú và hỏi han một vài chuyện. Không mấy khi thấy anh ấy động đũa gì cả.
Lưng chừng yêu anh (Kì 1) 3
- Ơ, anh không định ăn gì à?
- Ừ. Nhìn em ăn là anh no rồi.
- Hả? Ý anh là em tham ăn lắm à?
- Đâu có.
Anh ấy lại cười. Nó hình dung ra bộ dạng của mình đang phồng má trợn mắt lên cũng rất buồn cười nên cố nuốt nhanh một cái, cúi đầu xuống hỏi khẽ.
- Thế sao anh không ăn gì đi? Em đâu có ăn hết được chỗ này.
- Em cứ ăn đi. Không phải ngại. Anh không đói thật mà.
Cuối cùng hai anh em kết thúc buổi tối bằng việc rong ruổi các con phố gần trường. Nó nghe anh chủ biên tâm sự nhiều điều, bỗng nhiên thấy khoảng cách giữa hai người như gần lại. Bình thường, ở trường, nó tham gia cùng câu lạc bộ, lúc nào gặp cũng cúi đầu chào rồi mở miệng là “anh chủ biên, anh chủ biên”, quả thật rằng nhiều lúc thấy xa lạ hơn cả những người xa lạ.
Thế mà lúc này đây, anh trò chuyện với nó một cách khá gần gũi, như thể anh đang tự trò chuyện với chính mình hoặc với một người bạn thân thiết nào đó. Và đôi lúc, nó cảm nhận được giọng buồn nơi anh. Hẳn là anh đang có tâm sự. Nó hơi đỏ mặt, quay lại nhìn lúc anh bông đùa. Phải rồi, anh trêu cái đầu bông xù như cây nấm của nó, trêu cái dáng đi lật đật lon ton của nó. Nó chỉ cười, hì hì một cách ngô nghê.
- Cảm ơn em, Nấm ạ!
- Vâng. Không có gì. Em phải cảm ơn anh vì bữa cơm mới đúng. Nhưng… Ơ, cái gì cơ? Anh vừa gọi em là gì thế?
- Nấm!
Anh nhoẻn cười, nhắc lại một cách dõng dạc.
- Này anh…
- Huh?
- Đừng gọi em là nấm chứ? Em có tên mà. Đừng nói là sau một tháng nhậm chức chủ mục Truyện Ngắn, anh
vẫn chưa nhớ tên em đấy nhé!
Nó tròn mắt, kinh ngạc. Phần hơi hốt hoảng vì cái nickname vừa được anh chủ biên đặt cho, phần hơi bối rối vì nghĩ rằng anh ấy chẳng thể nhớ nổi tên mình mặc dù cũng đã lon ton đến câu lạc bộ được… ngót một tháng ròng.
- Trần Đan Linh. Tên em là Trần Đan Linh.
- …
Lưng chừng yêu anh (Kì 1) 4
Nó vẫn chưa hết ngạc nhiên. Anh biết tên nó kìa. Còn rõ ràng cả họ và tên nữa chứ. Sao lại có cảm giác vui vui xen lẫn thế này? Cái tên của nó hay mà, đúng không?
- Nhưng anh thích gọi em là Nấm. Nấm ạ!
Anh cười, xoa đầu nó. Mái tóc bông xù hơi rối, mắt nó cũng có những tia nhìn chững lại, bối rối trước cử chỉ của anh chủ biên. Vì anh cao hơn nó rất nhiều nên khi anh làm thế giống như lúc người lớn phát kẹo và xoa đầu các em nhỏ vì các em ấy ngoan. Giống lắm! Ấm ức lắm!
- Ý anh chê em là nấm lùn chứ gì?
Nó lè lưỡi, gạt tay anh ra. Tự ái trong nó bỗng nhiên cao vút.