- Xin người hãy nhận lễ vật của chúng con!
Tín đồ trưởng nhìn lão trưởng làng và ra hiệu. Lập tức lão trưởng làng Phồn phất tay, tất cả những người đang cầm dụng cụ trong tay có mặt tại điện thờ đồng loạt giơ lên và xông vào Gian Ưng và cô gái… đánh, dập, băm, chặt hai thân thể đang tuổi lớn. Máu bắn tung toé khắp nơi nhuốm đỏ cả thảm vải lụa màu trắng, bám vào khắp thân thể và mặt mũi tóc tai của những kẻ tham gia vào cuộc hạ sát hai đứa trẻ vừa bước chân sang tuổi trưởng thành.
Khi hai cơ thể sống không mảnh vải ấy biến mất dưới những lưỡi liềm, dao, búa… chỉ còn lại là đống thịt nát bươm đỏ nhầy như máu đông trên nền vải lụa, tín đồ trưởng nam và tín đồ trưởng nữ tiến đến kiểm tra và phẩy tay ra hiệu thì đám trai gái được lựa chọn để thi hành lễ tế đẫm máu đó liền túm gọn bốn góc thảm lụa lại và cùng hò nhau khiêng ra ngoài. Dân là7 không phải là một trong hai đứa trẻ đã không còn nguyên vẹn hình hài đó.
Giờ họ có cố tưởng tượng, cố nhớ ra hình dáng của hai đứa trẻ chỉ vài tiếng trước đó còn rõ hình hài và sự sống thì họ cũng không thể nhớ nổi. Trong đêm đen đặc, họ cảm nhận được những luồng gió thổi mạnh hơn nhưng không thấy sau lưng mình có những điều tối như đêm đen mà họ đang đi sẽ ập đến với họ.
Gió nổi lên mỗi lúc một mạnh hơn. Những ngọn đuốc bắt đầu ngả nghiêng mà có lúc tưởng chừng tắt phụt. Đám người hành lễ đã làm xong những nghi thức của mình. Chỉ còn tấm vải lụa giờ đã biến thành màu đỏ ướt sũng máu trên tay, tín đồ trưởng đem mảnh vải ấy chôn ở một góc đồi rồi định quay về cùng với mọi người, ở tháp đôi đã bày sẵn bữa tiệc với đủ rượu, hoa quả, thịt cá ê hề.
- Á!
Có tiếng kêu bất chợt vang lên. Đó là tiếng kêu của chính tín đồ trưởng nữ. Một cơn gió ập đến kéo tuột cái khăn bịt đầu của tín đồ trưởng nữ bay quyện vào cái ụ đất nhỏ, nơi mà tín đồ trưởng nam vừa đắp xong. Đó là nơi chôn tấm thảm lụa.
Tín đồ trưởng đưa mắt nhìn lão trưởng làng. Cả hai biết đây là điềm không may. Chưa bao giờ cả hai thấy có bất cứ dấu hiệu nào khác ngoài những việc làm suôn sẻ cùng với sự hả hê vui mừng của dân làng Phồn. Nhưng hôm nay lại khác, gió mạnh một cách khác thường, trăng chui sâu trong những đám mây đen khiến đêm không có ánh sáng của trăng soi đường. Mọi người ai cũng phải phụ thuộc vào những ngọn đuốc ở trên tay mình mới thấy đường đi. Hơn nữa, thái độ của mọi người không hào hứng như những năm trước có hội tế lễ thần linh.
- Chúng ta về thôi!
- Ối!
Có nhiều tiếng kêu lên cùng một lúc. Tất cả những ngọn đuốc đều tắt ngấm và màn đêm đen như nuốt chửng lấy cả đám người dân làng Phồn đang nhốn nháo, kêu gào khi không thấy được những gì đang diễn ra xung quanh mình.
- Tất cả mọi người yên lặng!
Lão trưởng làng lên tiếng, đúng là kiểu thị uy của một kẻ đứng đầu trong làng. Một ngôi làng rộng bằng năm những ngôi làng bình thường khác và cũng là một ngôi làng nằm tách biệt trong một thung lũng phì nhiêu màu mỡ. Họ tách biệt bởi vì nhiều đời nay, những thợ săn cừ khôi nhất có thể nhịn đói năm ngày liền để leo lên tới tận đỉnh núi cao kia cũng không thấy ai khác ngoài họ. Không thấy ngôi làng nào xung quanh đây. Tất cả chỉ có màu xanh của núi rừng bao la.
Mọi người im lặng, nhiều cánh tay run rẩy bám vào nhau. Dù không nhìn thấy nhưng trưởng làng và tín đồ đều biết điều đó. Dân làng Phồn là lũ người không có cái nhìn xa quá một ngọn cỏ chứ nói gì tới những đỉnh núi cao bao xung quanh khu đất mình đang sinh sống. Chúng biết tuân thủ răm rắp những điều mà lão trưởng làng và tín đồ trưởng nam, nữ nói.
Những kẻ từ trẻ đến già, kẻ trẻ thì một hai lần đã được tham gia buổi tế lễ như thế này. Kẻ già thì cả đời đã nhìn thấy nhiều lần như thế rồi. Ngay cả đến lão trưởng làng và cả hai tín đồ trưởng đã nhiều năm chủ trì những buổi tế lễ cũng không ngờ mình lại gặp những điều như việc đang diễn ra.
Trăng ló một chút ra khỏi đám mây đen nên vạn vật phía mặt đất đã có chút ánh sáng. Có điều ánh sáng đó lại khiến cho không gian thấm đượm sự ma quái.
- Các người đã không biết dừng tội ác của mình lại!
Có giọng nói vang lên khiến tất cả đều giật mình. Họ đồng loạt quay lại nhìn về phía lão trưởng làng. Lão thì đang quay phắt người lại để nhìn cho rõ kẻ đứng phía sau lưng mình. Một người đàn ông trẻ với dáng cao lớn vạm vỡ, áo vải thô, chân quấn xà cạp được buộc lại bằng những sợi dây mây thô ráp. Tóc dài buộc gọn sau lưng, một dây mây mảnh buộc ngang trán như dải ruy băng mỏng manh, hàng mày đen nhìn mạnh mẽ. Cây cung được người đàn ông cầm ở tay phải, những mũi tên được cắm ở ống cắm đeo sau lưng còn nhô lên phần đuôi của mũi tên.