- Ừ. Ngay từ đầu tao đã biết là như thế rồi. Thôi về đi bọn mày.
Tôi lên xe và đi về trước.
Tuần sau đã thi học kì rồi mà tâm trạng như này thì làm sao mà thi được đây. Tôi đã hứa với mẹ là đạt kết quảtốt trong kì thi lần này, vì thế tôi quyết tâm : DẸP BỎ HẾT MỌI THỨ, TẬP TRUNG VÀO ÔN THI. Về nhà là tôi lấy lịch thi ra xem và chuẩn bị tài liệu ôn tập. Trong khoảng thời gian vắng em, tôi chìm vào trong những kiến thức , những con số, những dòng chữ.... Tôi thấy thời gian trôi nhanh hơn, nỗi nhớ em dường như cũng với bớt phần nào.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, cuối cùng thì tôi cũng thi học kì xong. Kết thúc kì thi thì cũng gần Noel rồi. Quyết tâm không để Noel này cô đơn, tôi lên kế hoạch tác chiến cụ thể.
Nhất định mày phải đòi lại những gì đã mất, nhất định phải thế. Mày nhất định phải đánh gục thằng H. Nhất định phải như thế T.
Này em, em đã cảm nhận thế nào khi rời anh đi, cho tất cả quãng thời gian này anh đều nghĩ về em. Lại 1 lần nữa anh lại cố nhấc mình rời khỏi chiếc giường lạnh vương trong sương tâm trí bây giờ như mất phương hướng hy vọng em sẽ bước trở về nhưng mà hy vọng càng nhiều thất vọng càng mang thêm bao bộn bề. Chap 33:
Chủ nhật .
Buổi sáng, vừa thức dậy đánh răng rửa mặt xong thì điện thoại kêu. Mẹ, thằng nào gọi mà sớm thế nhỉ ? Hóa ra là thằng Tùng :
- Alo. Bố mày đây.
- Ê. Đi chơi cùng bọn tao không?
- Đi đâu?
- Về quê thằng Ngọc. Nghe nói trong đấy nhiều chim lắm, vào đấy bắn chim với tắm suối cho sướng.
- Thế hả. Okay luôn ( Gì chứ mấy cái vụ đi bắn chim này là tôi rất khoái )
- Thế thì sang nhà tao luôn đi. Vào sớm còn chơi được lâu.
- Ờ. Tao sang ngay.
Chiến thôi, thi xong rồi, sao phải xoắn nữa. Tôi lấy xe phóng sang nhà nó. Đệch, cái bọn này , đi học thì rõ là muộn thế mà hẹn đi chơi thì thằng nào thằng nấy đến rất đúng giờ, đúng là bọn ham chơi. ( Mà mình cũng khác gì bọn nó nhỉ )
- Thế nào. Chuẩn bị xong chưa ?
- Đợi tý. Có cần mang theo thức ăn không ?
- Không cần đâu. Vào trong đấy có nhà cô chú tao ở đấy. Mình vào đấy ăn cũng được, không phải ngại.
- Thế thì ổn rồi. À mà có mấy xe thế ?
- 5 xe.
- À được. Thằng Thuận hôm nay lấy xe đâu ra thế.
- Tao mượn thằng anh tao. Bọn mày đừng tưởng chỉ có bọn mày có xe nhé. Hehe ( Nó vừa nói vừa cười nhăn nhở )
- Thế thì chiến thôi.
5 thằng xuất phát lúc 8h. Quãng đường đi là khoảng 50km. Vì bọn tôi đi nhanh nên chỉ mất hơn 1h là đến nơi. Thằng Ngọc đi trước dẫn đường cho cả lũ , được một lát thì đến nhà cô chú nó. Ngôi nhà khá rộng và đẹp , vừa bước vào cửa thì thằng Ngọc oang oang lên :
- Cô ơi, cháu đến chơi đây.
- À Ngọc hả. Gọi bạn vào đi cháu.
Mấy thằng dắt díu nhau đi vào nhà. Vì là nhà người lạ nên thằng nào cũng phải giữ ý tứ , không nên gây ấn tượng xấu trong lần đầu tiên gặp mặt. Ngồi nghỉ uống nước tầm 10' thì thằng Ngọc nói :
- Cô ơi. Bây giờ bọn cháu lên núi bắn chim. Trưa nay cô nấu nhiều cơm vào nhé, bọn cháu ăn trưa ở đây. Hehe
- Rồi. Mày yên tâm đi. Cô lo được hết. Cứ đi chơi thoải mái đi nhé.
Chậc. Cô thằng Ngọc thoải mái thật, đúng là chiều thằng cháu hết cỡ. Thằng Ngọc vứt cho bọn tôi mỗi thằng một khẩu súng kíp. Loại này tôi đã từng sử dụng qua vài lần nên cũng gọi là khá thạo, còn mấy thằng còn lại trừ thằng Ngọc thì chưa bao giờ dùng đến nên nhìn thằng nào cũng luống cuống :
- Cái này dùng như nào thế bọn mày ?
- Ủa. Lần đầu tao nhìn thấy súng này đó.
- Nhìn kì quá zợ ?
- Thôi đi bọn mày. Tý nữa gặp chim bọn mày khác biết bắn hết.
Cả bọn đi lên rừng. Chậc, quê thằng Ngọc rừng núi nhìn hiểm trở thật. Cả bọn đi sâu vào trong rừng, chỗ này chắc ít người qua lại nên con đường mòn mọc đầy cỏ. Tôi vừa đi vừa nhìn xung quanh, có rất nhiều cây to mọc , cạnh đó có một con suối , nước khá là trong, chắc tắm thoải mái lắm đây. Tôi hỏi thằng Ngọc :
- Ê. Ngọc. Tý nữa có tắm không đấy ?
- Có. Nhưng không phải ở đây.
- Thế ở đâu ?
- Bí mật.
Biết rõ thằng Ngọc là dân bản địa ở đây nên tôi cũng không hỏi gì thêm. Đi được thêm một đoạn nữa thì tôi bắt đầu nghe thấy tiếng chim. Chậc, chỗ này quang đãng, lại có nhiều cây cổ thụ nên chim đến làm tổ rất nhiều. Tôi quay người nhìn , đâu đâu cũng toàn là chim. Mấy thằng kia rất hứng thú, hét lên :
- Để tao bắn. Để tao bắn .
- Kia kìa. Bọn mày nhìn kìa.
- Từ từ, bọn mày đừng có hét lên như thế. Chim nó sợ bay hết bây giờ.
Đúng như lời tôi nói, bọn nó hét to quá làm mấy con chim sợ bay tán loạn hết cả, chỉ còn sót lại mấy con chào mào đậu trên cành cây cao nhất.