Tôi nói :
- Từ từ. Bọn mày phải ngắm thật kĩ rồi mới bắn, rõ chưa.
Có lẽ là bọn nó rút được kinh nghiệm từ bài học lúc nãy nên thằng nào cũng chăm chú ngắm sao cho chuẩn. Phải công nhận là không gian lúc này tĩnh lặng thật, đang mải ngắm thì tôi nghe thấy tiếng gì đó , đột nhiên một thứ xanh xanh rơi bộp xuống trước mặt tôi. Ban đầu thì tôi cũng không để ý, chắc là cái lá hay gì đó rơi xuống, về sau thì tôi nhìn xống thì mới tá hỏa : MỘT CON RẮN HỔ MANG TO VỜ LỜ, công nhận lúc đó tôi sợ vãi cả ra quần ấy chứ, tôi hét to lên :
- Đờ mờ rắn kìa, chạy đi bọn mày.
Bọn nó cũng bị bất ngờ, cả lũ co cẳng lên chạy thục mạng. Tôi quay lại đằng sau , con rắn nó vẫn đuổi theo bọn tôi. Tôi gào to :
- Chạy nhanh lên. Nó vẫn đuổi theo kìa.
Tôi chạy càng ngày càng nhanh, cảm giác như lúc đó bao nhiêu sức lực đều dồn vào đôi chân hết. Chạy hùng hục suốt cuối cùng cũng thoát khỏi con rắn, cả bọn chạy đến bìa cánh rừng thì dừng lại nghỉ vì mệt quá . Tôi nói không ra hơi :
- Đm. Sợ thật, tý nữa thì tao bị nó đớp cho rồi.
- Lúc thằng T hét lên, tao còn tưởng nó đùa, ai ngờ nhìn xuống thấy con rắn tao ù té chạy luôn à. ( Thằng Tùng nói xong lại cười hềnh hệch )
- Tao mà bị cắn phát đó là tại thằng Ngọc luôn đó.
- Sao lại tại tao ?
- Đm. Mày rủ bọn tao đi còn gì. Tý nữa thì tao không còn toàn mạng trở về.
- Hehe. Bình thường tao đi có gặp rắn đâu nhỉ?
- Ai biết được. Chim thì không bắn được, đã thế lại còn suýt chết, sợ vãi. Tao chừa lần sau không đi cùng thằng Ngọc nữa đâu.
- Tao cũng sợ lắm rồi. Có khi lần sau anh em để thằng Ngọc tự đi thôi, chứ vài lần như này thì tao vỡ tim mà chết cm nó luôn ấy chứ.
Nghe thằng Mạnh nói thế, cả bọn phá lên cười , đúng là một phen hú hồn. Trở về nhà cô thằng Ngọc, ai cũng đói và mệt, lại khát nước nữa chứ. Cũng may mà ở nhà cơm đã dọn sẵn :
- Phải phạt thằng Ngọc cái tội làm anh em tý chết nhỉ.
- Đúng, phạt nó đi.Mỗi người một chén.
Thằng Ngọc không biết nói gì hơn, đứng đó chịu chết luôn à. Lần lượt uống hết 4 chén rượu, nó nói :
- Nhưng bọn mày cũng phải công nhận là lần này đi chơi vui không ?
- Vui thì vui, nhưng mà sợ nhiều hơn vui.
- Chiều nay tao dẫn bọn mày đi tắm còn vui hơn nhiều.
- Haha. Để nó đi một mình nhỉ bọn mày.
- Đúng rồi đấy. Đi một mình đi Ngọc.
Nó nghe thấy thế, mặt tiu nghỉu . Tôi nói :
- Bọn tao đùa thôi. Chiều anh em lại đi chơi tiếp, sao phải sợ nhỉ. Đúng không ?
- Đúng. Là con trai thì sao phải thế. ( Thằng Ngọc bắt đầu hăng máu lên ) Nào, làm vài chén lấy khí thế nào.
Cả lũ cười haha, công nhận bữa cơm trưa với cô chú thằng Ngọc rất thoải mái, mọi người nói chuyện rất tự nhiên như không có sự phân cách. Cô chú ấy coi bọn tôi như người trong nhà, đối xử rất tốt. Đúng là một buổi sáng đáng nhớ. Ăn cơm xong, bọn tôi đi ngủ để lấy sức cho chiều nay chơi tiếp.
5 thằng chúng tôi ở 2 phòng, phòng tôi có 2 đứa nữa. Nằm lên giường, tôi muốn ngủ nhưng không ngủ được, cứ nằm trằn trọc mãi. Thấy thế, thằng Mạnh hỏi tôi :
- Sao mày không ngủ ?
- Tao không ngủ được.
- Vẫn còn nghĩ đến chuyện kia à.?
- Ờ. Có lẽ thế.
- Thôi. Dẹp hết sang một bên đi, cứ đi chơi cho thoải mái đã rồi tính sau.
- Ừ. Thôi ngủ đi. Bây giờ tao lại thấy buồn ngủ rồi đấy.
Đặt đầu xuống gối, tôi làm một giấc ngon lành. Điều gì sẽ xảy ra vào chiều nay đây? Đó là thứ làm tôi rất háo hức....
Chap 34
Đang ngủ like a boss thì có đứa đập vai tôi , giật mình tôi bật dậy nói :
- Củ Lạc Giòn Tan ?
- Dậy thôi, 2h rồi. Đi tắm nào. ( Thằng Ngọc bảo tôi )
- Cái đệch, 2h rồi à. Nhanh thế ?
Tôi cũng không ngờ mình ngủ say thế, làm phát từ 12h đến bây giờ, chắc tại sáng nay chạy mệt quá nên ngủ như này. Tôi đứng dậy, ra khỏi giường vươn vai tý cho nó khoan khoái :
- Mấy thằng kia đâu?
- Bọn nó xuống dưới hết rồi. Còn mỗi mình mày là đang ngủ nên tao lên gọi.
- Vãi thật, thế mà thằng Mạnh nó không gọi tao luôn.
- Nó bảo cứ để mày ngủ tý nữa.
- Thôi đi thôi. Tao máu lắm rồi đấy.
- Cứ bình tĩnh, rồi đâu sẽ có đó.
Tôi cùng nó đi xuống nhà. Mấy thằng đã đứng sẵn ở đấy rồi, nhìn thằng nào cũng rất háo hức :
- Đm. Thằng T ngủ say vờ lờ.
- Thôi thôi tao biết rồi. Bây giờ thì đi được chưa, mới 2h, việc gì phải cuống lên thế.
Bọn tôi lên xe, thằng Ngọc đi đầu tiên. 5 thằng đi xe được tầm 20' thì đến nơi. Ấn tượng đầu tiên của tôi là thấy cái thác đổ ầm ầm từ trên cao xuống, nhìn đẹp mê hồn, xung quanh bờ sông có rất nhiều cây to mọc ra sông, thế này thì nhảy sông phê rồi