Vứt xe bên bờ sông, 5 thằng lao như điên xuống sông. " Tùm tùm ", tiếng này vang lên thường xuyên, tôi bơi một mạch qua bờ bên kia, nơi có cái cây to mọc , cành lá của nó um tùm luôn. Có một cành cây vừa to, vừa dài mọc ra sông chừng 2 3 mét. Tôi leo lên cái cây đó, đứng ở chỗ cành nhô ra sông hét:
- Chúng mày nhìn tao này.
Cả lũ quay đầu sang nhìn.
Nói xong, tôi nhảy ùm phát xuống, chậc, cảm giác thật yomust các bạn ạ. Thử tưởng tượng xem bạn đang đứng cách bề mặt sông tầm 4 mét, rồi nhảy xuống " ùm " , chìm xuống dưới nước rồi ngoi lên. Thật thích thú phải không ?
Cả lũ nhao nhao :
- Tao , tao nhảy với.
- Cả tao nữa.
- Đợi tao với.
4 thằng con lại thi nhau trèo lên cây rồi nhảy giống như tôi. Tôi bơi dưới sông, nhìn lên cây thì đúng là không thể nhịn được cười, mỗi thằng một cái quần đùi đang nháo nhác tranh nhau như lũ khỉ . Tôi phì cười vì tính của bọn nó.
" Bùm , ùm .. " , bọn nó đúng là trâu thật, nhảy xong một lần lại quay lên nhảy tiếp, chứ còn tôi thì nhảy một lần xong là đủ mệt rồi. Tôi bơi từ từ , thả mình theo dòng nước, mặc kệ bọn khỉ đang làm trò đó. Đang trôi từ từ thì tôi thấy cạnh bờ sông là bãi đất rộng, có khá nhiều cỏ xanh, trên đó là một đàn vịt chả biết là ai thả ở đó nữa . Tôi nảy ra ý định lùa đàn vịt này ra sông , ngay lập tức tôi bơi đến chỗ đó, lên bờ, chạy đến gần đàn vịt rồi kêu lên " hù hù ", cả đàn chạy tan tác, thi nhau nhảy xuống sông bơi. Tôiđứng đó cười haha nhìn theo, đột nhiên có tiếng nói :
- Cháu ơi, sao lại làm thế ?
Tôi giật mình quay lại, một ông bác chừng 40 tuổi gì đó đi đến. Trong đầu tôi thầm nghỉ " Chết cm rồi, quả này thì xong rồi ". Tôi lí nhí nói :
- Dạ dạ... cháu...
- Sao cháu lại lùa vịt của bác như thế , làm thế chúng sợ đấy.
- Cháu xin lỗi bác ạ, lần sau cháu không làm thế nữa ( Làm gì còn lần sau mà đòi làm nữa )
- Không sao. Nhớ đừng làm thế nữa nghe chưa.
- Vâng ạ. ( Cũng may là gặp ông bác này hiền, chứ nếu gặp mấy thằng thanh niên thì chắc là tôi xác định ăn no đòn rồi ).
Chào bác, tôi bơi trở lại chỗ mấy thằng bạn. Bọn nó vẫn còn bơi rất hăng. Tôi lại nghĩ ra ý định trêu thằng Mạnh, cái tội lúc nãy không gọi tôi dậy. Tôi lặn một mạch đến gần nó, lấy sức tụt mạnh cái quần đùi của nó. Thằng Mạnh hốt hoảng kêu lên :
- Đm. Tao bị tụt quần rồi.
Tôi bơi ra xa nó, cầm cái quần đùi nó giơ giơ lên :
- Haha. Quần mày nè Mạnh. Có giỏi thì bơi theo lấy lại đi.
- Đm. Trả lại cho tao.
Nó nói xong liền bơi đuổi theo tôi. Mấy đứa còn lại thì cười ha hả nhìn theo. Tôi bơi một mạch lên bờ, đứng đó bảo :
- Lên đây tao trả lại quần.
- Nhưng tao không lên được. Trả đây.
- Đé*. Không lên tao không trả.
Giằng co tranh cãi một hồi, cuối cùng thằng Mạnh nó cũng chịu lên bờ. Đệch, chả hiểu thằng này ăn gì mà to quá vậy. Dưới cái quần của nó nổi lên một cục to tướng à ( Đừng bảo em gay nhé, tại nó đập vào mắt em thôi ). Tôi không nhịn nổi cười khi nhìn thấy nó như thế
- Nhanh, trả quần đây.
- Nè. Về đây mà lấy.
Tôi vứt cái quần của nó ra xa. Nó lò dò chạy theo. Mà đúng lúc đó, chả hiểu tại cái số hay sao mà lúc nó gần đến chỗ cái quần thì có mấy em gái đi ngang qua. Chắc là đi học về , nhìn thấy thằng Mạnh như vậy , mấy em kêu lên " Á " rồi phi xe đi thẳng. ( Hình như nhìn thấy cái phần dưới thì phải ).
Tôi chạy thẳng về chỗ bọn bạn, hét lên :
- Thằng Mạnh được mấy em nhìn thấy đang nhặt quần kìa bọn mày.
- Đâu đâu.
- Mấy em ấy đi rồi. Lại còn kêu "á " lên nữa chứ
- Chắc thấy hàng thằng Mạnh khủng quá nên kêu chứ sao. Haha
Thằng Mạnh không biết giấu mặt vào đâu, quay về mặt nó cứ đần thối ra :
- Đm. Thằng T. Tại mày mà tao không biết giấu mặt đi đâu được.
- Haha. Đằng nào mày cũng có quen mấy em ấy đâu. Việc gì phải sợ.
- Đm. Thì cũng phải giữ hình tượng chứ.
- Ối. Mày mà cũng có hình tượng để giữ hả. Haha
Chốt xong câu đấy thì nó im luôn. Mấy đứa tắm thêm một lúc nữa thì cũng 4h30 5h rồi. Trời cũng đã muộn, bọn tôi lên xe ra về.
- Lần này tắm vui thật đấy. Vừa vui vừa sảng khoái.
- Tao chừa, lần sau không tắm với thằng T nữa, không thì có ngày tao chết lúc nào không biết.
- Haha. Không cần sợ tao thế đâu mà Mạnh.
Trên đường đi về nhà mà nó vẫn còn lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại chuyện đó, đúng là hết thuốc chữa.Buổi tối, bọn tôi vẫn ăn cơm nhà cô thằng Ngọc. Dự định là sáng mai sẽ về sớm để đi học.
Xong bữa cơm. 5 thằng rủ nhau đi dạo quanh làng. Chậc, đúng là làng quê buổi tối thật yên bình. Bọn tôi đang đi qua một đoạn rẽ, chỗ này dày đặc tre làng , vì đang có gió nên kêu xào xạc. Tôi hơi rợn tóc gáy ( vốn dĩ tôi bị nhát ma từ nhỏ ) , đã thế thằng Ngọc còn kể thêm :