Có nhiều người cũng muốn thả đèn hoa đăng, bởi vì ai cũng tin rằng chỉ cần đẩy đi một ngọn đèn, điều ước trong lòng họ sẽ thành hiện thực. Chẳng mấy chốc bờ sông đã lác đác những ngọn đèn trôi dập dềnh, rồi dần dần biến thành những đốm nhỏ, cứ xuôi theo dòng nước mãi như thế.
Chị lái thuyền ca một giọng ca Huế dịu dàng, ngọt ngào, Ly nhìn trong đáy mắt Nam lấp lánh, trong veo. Cô chìa tay ra, trong lòng bàn tay là viên kẹo marshmallow bọc giấy bạc, hình tròn. Nam nhận lấy, không bỏ vào túi áo mà bóc ra cho vào miệng. Cứ như thế, khoảnh khắc ấy, dường như tất cả đều thấy mình hạnh phúc, và muốn sống hơn bao giờ hết.
Chẳng hiểu sao, Nam lại thấy trong thâm tâm mình vọng lên hai chứ muốn sống. Chắc là chất nhạc tha thiết êm đềm ấy khiến cậu cảm thấy đã không còn muốn hồi tưởng quá nhiều về sự ra đi của Vân, về quá khứ của hai người.
Thực ra, quyết định buông tay với quá khứ không phải là điều gì đó quá phức tạp, chỉ là bỗng dưng trong một khoảnh khắc nào đó, trái tim bắt đầu thấy nặng, muốn bỏ tất thảy mọi thứ xuống.
Bàn tay Ly đưa ra định nắm lấy tay Nam, nhưng nhìn ánh mắt anh đang mơ hồ dõi về một điểm xa xôi vô định nào đó, cô bất giác thở dài, bàn tay vốn định tỏ tình bỗng chốc chưng hửng trong không trung, bị gió va quyệt vào ngứa ngáy.
Ly sực tỉnh. Dù sao đi chăng nữa, cuộc gặp gỡ giữa cô và Nam đã là quá đủ cho mối tình đầu kéo dài từ quá khứ đến hiện tại. Mặc dù nó chẳng mấy đậm sâu để khiến cô suy sụp nhưng cũng đã khiến cả một quãng thời gian quá khứ sống trong ngọt ngào lẫn chua chát. Cô không thể hy vọng gì nhiều, càng không thể tham vọng tiến xa hơn.
Sau buổi thả đèn, tất cả mọi người lục đục trở về khách sạn. Nam đưa Ly về phòng của cô rồi lẳng lặng trở về phòng mình. Trong suốt quãng thời gian ấy anh đều im lặng, một sự im lặng khác thường.
Bất chợt Ly cảm thấy, dường như mình đã sai. Cho dù thế nào đi chăng nữa thì đây cũng là cơ hội của cô, nhưng cô còn đang do dự không chịu nắm lấy. Vậy thì nếu nó tuột khỏi tay, nhất định sau này sẽ ân hận mãi.
Bấm số của Nam, tay Ly run run, giọng nói cũng bắt đầu trở nên lắp bắp.
- Nam, cho em hỏi, anh và chị Vân có chuyện gì à?
- Sao làm thế nào mà em lại…?
- Em biết hết tất cả, nhưng anh hãy trả lời em, rốt cuộc anh với chị Vân còn yêu nhau không?
- Không! Bọn anh chia tay rồi, được gần 2 tháng. Vân chỉ nói đơn giản là cô ấy không muốn tiếp tục với anh, cô ấy đã hết kiên nhẫn với anh rồi.
- Em…
- Sao thế?
- Nam này, thật ra…
Cúp máy, Ly cũng không biết mình vừa nói những gì. Chỉ là kể lại lộn xộn những gì mà cô đã cố gắng sắp xếp lại trước đó trong đầu, nhưng vì tim đập quá nhanh mà rơi vãi đâu mất. Để rồi chỉ mình cô đối diện với Nam, và quá khứ của một mình cô, có anh, nhưng anh chưa từng biết. Cứ thế kể lại toàn bộ cho anh nghe.
Chưa bao giờ Ly thấy trong lòng mình thoải mái và nhẹ nhõm như thế. Bởi vì cô đã có thể nói hết mọi chuyện, những thứ canh cánh trong lòng, những điều đáng ra phải nói từ rất lâu, vậy mà cứ ôm hết để giấu đi thật kín ở một góc trái tim, khiến nó lúc nào cũng phải cồng kềnh vì khoang chứa như một gánh nặng.
Không biết ở đầu dây bên kia Nam sẽ thế nào. Sẽ cảm thấy kỳ quặc ấu trĩ hay là sẽ thở dài mỏi mệt. Nhưng Ly nghĩ đây có lẽ là cơ hội sửa sai cuối cùng của mình cho sự do dự trong quá khứ. Và từ giờ trở đi, không còn hổ thẹn vì cứ mãi làm sai.
Sáng hôm sau, mọi người trong đoàn phải tập hợp để di chuyển lên Đà Lạt. Ly dõi mắt tìm Nam trong đám đông nhưng vẫn không thấy. Quân – anh hướng dẫn viên kể lại, từ tảng sáng Nam đã đến phòng anh xin phép rời đoàn.
Trong lòng Ly bất giác dấy lên một nỗi chênh vênh mơ hồ. Phải chăng Nam không muốn gặp cô nữa? Trong cuộc nói chuyện chỉ mình cô độc thoại tối hôm qua, có lẽ anh đã cảm thấy cô đúng là một đứa rắc rối cứ cố bấu víu lấy anh mặc dù biết anh đang phải trải qua những ngày tháng khó khăn về tình cảm.
Cũng phải, Ly đã quá vội vàng, nhưng nếu không vội vàng, sẽ không bao giờ còn cơ hội để vội vàng nữa. Kết thúc tour du lịch, Nam và Ly sẽ chia tay, hai người rồi sẽ chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại nhau. Nam cũng sẽ quên mất người mà anh đi cùng suốt cả chuyến đi là ai, càng không biết về sự có mặt của mối tình đầu đã dõi theo anh từ khi anh còn chưa chính thức mở lòng yêu thương bất cứ ai.
Đà Lạt chẳng nóng, chẳng lạnh, chỉ man mát hương hoa lẫn vào trong không khí. Người ta vẫn nói, Đà Lạt chỉ để du lịch, còn nếu sống ở đây hẳn thì sẽ buồn lắm. Cái buồn ngấm vào không khí, lan tỏa vào giọng nói con người. Những