Tôi có một cô bạn, rất thân. Chúng tôi lớn lên bên nhau, đi học cùng nhau, cùng chia sẻ với nhau mọi thứ. Bố mẹ tôi và cậu là bạn thân của nhau từ hồi cấp 3. Sau này là cả đại học. Đến lúc lập gia đình họ cũng cố ý xây nhà cạnh nhau. Vì thế tôi và cậu lớn lên bên nhau. Cậu là một cô gái rất thanh tú, rất yên tĩnh đó là điều mọi người thường nói về cậu. Còn với tôi, cậu ấy còn là một người rất đặc biệt. Bởi vì tôi thích cậu ấy.
Tôi luôn hy vọng rằng có một ngày cậu ấy sẽ phát hiện ra tình cảm của tôi.
Nhưng chờ đợi, đối với tôi mà nói nó thật sự rất khổ sở. Sự chờ đợi ấy với tôi là một sự bất lực trước thời gian. Tôi dịu dàng với mình cậu, mong đợi rằng một ngày nào đó cậu sẽ nhận ra tình cảm của tôi. Nhưng có một lần tôi lại không kìm được lòng mình.
Khi ấy ngồi dưới mái hiên nhà cậu. Tôi nói với cậu ấy:
- Tớ thích một cô gái. Thích rất nhiều…
Rồi tôi lại nghe thấy cậu ấy đáp lại rằng:
- Tớ cũng thích một chàng trai. Thích rất nhiều…
Tôi quay lại nhìn cậu, cậu cũng nhìn tôi rồi cậu cười.
Lúc ấy tôi nghe rõ trái tim mình trống rỗng. Tôi đã đợi cậu ấy. Mong rằng cậu ấy sẽ hỏi người đó là ai. Rồi tôi sẽ nói ra tên người ấy. Chính là cậu. Nhưng nhận lại lại là đáp án tôi không trông mong nhất. Cậu ấy nói rằng cậu cũng thích một người, và cậu cười thật tươi. Cậu nghiêng đầu cười tinh nghịch khiến tôi xao xuyến, đôi mắt cậu hơi nheo lại nhìn tôi.
Cậu ấy chỉ xem đây là một lời nói đùa thôi sao? Lòng tôi trống rỗng. Dù không giống nhưng nó cứ như bị từ chối câu tỏ tình. Và dù không muốn thì tôi vẫn cứ thích cậu ấy, thật nhiều. Sự chua xót dâng lên trong lòng, tôi cười khổ. Không phải chỉ vì nụ cười ấy khiến tôi đau lòng.
Và thế là tôi không muốn tiến thêm nữa, cũng không muốn nói ra điều gì.
Thời gian cứ thế trôi qua. Tôi vẫn ở bên cậu. Cậu vẫn còn bên tôi. Giống như chẳng có gì đổi thay. Nhưng có lẽ mỗi người chúng tôi đều biết, trong lòng của mỗi người có điều gì đó cứ ngăn cách mãi tôi và cậu. Cuối năm lớp 12. Tôi nhận được học bổng toàn phần bên Hàn. Lúc nhận được giấy báo, nắm chặt trên tay tôi nghĩ: “Thế là mối tình đơn phương ấy sắp kết thúc rồi”. Nghĩ tới điều này, tôi không biết nên buồn hay vui.
Đêm trước khi đi du học tôi định viết cho cậu một bức thư. Nhưng vần vò cả đêm tôi không viết được nửa chữ. Viết gì bây giờ, tôi nghĩ. Cuối cùng quá nửa đêm tôi cũng không viết được chữ nào. Thế là thằng con trai khờ dại tôi đây trèo lên giường đi ngủ.
Nhưng tôi chẳng thể nào ngủ được. Tôi nhớ cậu ấy. Nhớ sự thanh tĩnh nơi cậu, nhớ những kỉ niệm ấu thơ chúng tôi chia sẻ cùng nhau, nhớ cách tôi và cậu lớn lên bên nhau. Thậm chí có lần tôi đã ngây thơ nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi mãi ở bên nhau, không bao giờ xa cách. Tôi nhớ lần tôi nói với cậu rằng tôi sẽ đi du học, nói với cậu rằng sớm thôi, tôi sẽ về. Tôi còn muốn nói, cậu chờ tớ nhé. Tôi còn muốn nói, bao nhiêu năm qua tớ vẫn luôn thích cậu, thích rất nhiều. Nhưng tôi không cách nào nói được. Còn cậu ấy lại nói được. Cậu không nói rằng cậu thích tôi, nhưng cậu lại nói “Tớ chờ cậu!”. Cậu ấy nói. Cậu sẽ chờ tôi.
Nghĩ tới đây, tôi ngồi bật dậy, cầm tờ giấy đã bị vần vò hơi nhàu nhĩ. Tôi viết vào đó tình cảm của mình. Đêm ấy tôi ngủ rất ngon, tôi mơ thấy cậu ấy đang nghiêng cầu cười với tôi, nụ cười năm nào dưới mái hiên nhà cậu.
Ngày hôm sau, trước khi lên máy bay. Tôi đưa cho cậu tờ giấy ấy bằng tất cả can đảm. Quả thật lúc cậu ấy đưa tay ra, tôi đã rất muốn rụt tay lại. Nhưng tôi nhắm mắt đưa ra sự phán quyết cuối cùng cho tình cảm của mình. Rồi tôi đưa tay kéo cậu ấy vào lòng, ôm thật chặt. Hương mộc lan dưới mái hiên nhà cậu phảng phất trong mái tóc. Cậu cũng vòng tay ôm lấy tôi. Trái tim tôi rung động, tôi thì thầm “Chờ tớ nhé!”
Rồi chúng tôi chia xa. Mỗi người quay về mỗi ngả. Cậu rẽ trái, tôi rẽ phải. Cậu thoáng dừng lại rồi bước tiếp.
Cứ thế. Cho nên cậu không nhìn thấy tôi quay đầu lại nhìn cậu sau ba bước đi. Tôi đứng đó nhìn cậu bước đi xa, trong lòng trái tim không thôi tan vỡ.
***
Ngân – “Tớ cũng thích một chàng trai! Thích rất nhiều!”
Tôi thích sự yên tĩnh, thế giới của tôi chỉ gói gọn trong mái hiên nhà dưới gốc cây mộc lan, căn phòng bé nhỏ toàn là gấu bông cùng một con mèo già, những cuốn sách cũ chất đầy trên giá, bàn thứ tư bên phải của thư viện trường và bàn thứ hai bên trái cạnh cửa sổ của lớp học. Và thế giới yên tĩnh ấy tôi chia sẻ cùng với Minh, mỗi ngày.
Minh là cậu bạn học cùng lớp với tôi. Nhà chúng tôi cạnh nhau, lớn lên bên nhau. Rồi thân nhau như những người hàng xóm lâu năm đều thế. Cậu trông khá đẹp trai, học giỏi đều các môn và chơi bóng rổ cực đỉnh. Có nhiều cô gái thích cậu ấy. Có người viết thư làm quen, có người chỉ len lén nhìn cậu, có người can đảm hơn bày tỏ tình cảm với cậu, làm những món quà handmade, làm sô cô la gửi tặng. Nhưng cậu chẳng chú ý đến ai. Cậu luôn hờ hững.