Nếu chúng ta biết trước được, ai sẽ là những người sẽ làm chúng ta tổn thương, thì có lẽ chúng ta sẽ không để họ có cơ hội được làm tổn thương mình, chúng ta sẽ không vì những vết thương ấy mà trưởng thành, chúng ta càng không thể thay đổi cuộc sống của mình khác đi…
Tôi còn nhớ rất rõ buổi chiều ngày hôm đó, dưới thời tiết lạnh lẽo của mùa đông có gió mùa về, tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân theo từng bước chạy của tôi. Ngày hôm đó chính là tháng ngày tôi có cố gắng thế nào cũng không thể quên, chính là mảng ký ức đen ngòm còn đọng lại trong trí nhớ của tôi. Và cho đến bây giờ tôi cũng đã hiểu, những gì càng nỗ lực để xóa sạch, sẽ càng nhớ lâu hơn …
- Thưa thầy, em có thể cam đoan với thầy, đây là tác phẩm tốt nghiệp của em!
- Em lấy gì chứng minh? Sinh viên Trịnh Bảo Hà đã gửi cho tôi tác phẩm này từ sáng hôm qua, và theo tôi thì một sinh viên có thành tích tốt như Hà, không thể nào ăn cắp tác phẩm của người khác!
- Bởi vì học lực của em chỉ bình thường, nên thầy không tin em? Bởi vì học lực của em không bằng Trịnh Bảo Hà, nên tác phẩm của em sẽ không phải là của em nữa?
- Tôi rất tiếc, nhưng điều em nói vừa rồi, tôi không thể tin là sự thật! Em có thể về nhà và hoàn thành nhanh chóng một tác phẩm tốt nghiệp khác, tôi sẽ châm chước cho em!
Ngày hôm đó, tôi đã mất đi cô bạn thân nhất trong suốt quãng thời gian 22 năm cuộc đời của mình, và ngày hôm đó, tôi còn mất đi người con trai mà tôi yêu nhất. Hai người họ, một mối tình đầu trong sáng, và một tình bạn kéo dài từ thưở lọt lòng, đã để lại một vết cắt rất sâu trong trái tim tôi, và sau đó quay lưng bỏ lại tôi ngơ ngác một mình.
Khi ấy tôi mới biết, tôi đã bị phản bội.
Khi ấy tôi mới biết, trên thế gian này, điều đáng sợ nhất không phải là ma, không phải quỷ, cũng không phải những lần thất bại sau khi đã nỗ lực hết mình. Điều đáng sợ nhất chính là sự phản bội của người mà mình vốn tin tưởng và dành tình cảm rất nhiều.
***
“Kìa, cái Linh đấy, đúng là không biết xấu hổ, còn đến trường được cơ đấy!”
“Ừ, nghe nói nó chạy lên khoa tố Bảo Hà ăn cắp tác phẩm của nó, đúng là buồn cười!”
“Cái gì cơ? Đầu óc nó có bị làm sao không thế? Nó nghĩ ai sẽ tin nó?”
“Khổ, thế mới nói! Mà hai đứa nó thân như thế, chắc từ giờ đứt luôn rồi nhở?”
“Lại chả, tao mà như cái Bảo Hà, tao cũng chẳng thèm chơi với cái thể loại như cái Linh”
Những tiếng bàn tán của nhóm bạn như tiếng máy khoan cứ khoan sâu vào trong đầu tôi nhức nhối. Cố gắng day trán để ngăn cơn nhức đầu ập đến, tôi bước nhanh ra cổng trường. Đằng sau vẫn là những lời xì xầm của các cô nàng thích buôn chuyện, những lời đàm tiếu, khinh bỉ, thậm chí là sỉ nhục, dành cho tôi.
Hình ảnh Bảo Hà ngồi dựa đầu vào vai Huy trên sân thượng tòa nhà cao nhất trường chúng tôi lại hiện lên rõ mồn một. Họ nắm tay nhau, và ánh mắt Huy nhìn Hà cũng dịu dàng biết bao nhiêu. Lòng tôi hẫng xuống như rơi xuống một chiếc hố sâu không đáy, dường như, tôi đã mất hết mọi thứ mình đang có, chỉ trong tích tắc. Cả tác phẩm tốt nghiệp tôi vất vả, miệt mài suốt 6 tháng, cả cô bạn thân nhất, cả người mà tôi đã trót dành tình cảm để yêu quý thật lòng, cả lòng tin đã có với thế giới này.
Tại sao người yêu tôi phản bội tôi?
Tại sao người bạn thân nhất của tôi phản bội tôi?
Tại sao các người cùng hẹn nhau để mà đâm cho tôi một vết dao sắc xuyên vào tận trong tim như thế?
Trong đầu tôi vang lên đoạn đối thoại khi sáng. Lúc tôi đến gặp Huy để nói về việc Bảo Hà lấy trộm tác phẩm của mình. Tôi chỉ thấy vẻ mặt Huy bình thản như nước, lặng lẽ nhìn tôi như một vật thể lạ. Như người xuất hiện đối diện trước cậu ấy không phải là tôi, như cái việc tôi vừa nói ra là một điều hoang tưởng. Họ, tất cả bọn họ, thầy cô, những đứa bạn xung quanh tôi, và quan trọng nhất là cả người yêu của tôi nữa, tất cả đều không tin tôi.
- Hà đã kể chuyện này với mình rồi, Linh, hai cậu là bạn thân với nhau như thế, sao cậu phải vu oan cho cậu ấy?
- …
- Cậu có biết thời gian này Hà khó khăn thế nào không? Cậu làm thế khiến tớ cảm thấy thất vọng về cậu.
- Huy, nói một câu thôi, tin tớ, hay tin Hà!
- Linh, đừng bướng nữa, nghe tớ đi, thôi đi!
- Huy, cậu là người yêu tớ cơ mà?
Tôi nhớ giọng nói của mình khi đó, chua xót và thê lương, như đứa trẻ bỗng dưng bị cả thế giới bỏ quên trong một góc tối chẳng thấy đường. Có khóc lóc, cũng không nhận được sự giúp đỡ, chẳng ai muốn đặt lòng tin vào tôi, kể cả người yêu tôi.
Huy, cậu là người yêu của tớ cơ mà? Người yêu tớ, sao trong giờ phút quyết định lại không ở bên cạnh tớ?