***
Tôi không biết mình đã bước ra khỏi nơi có những ánh mắt ngờ vực và ghét bỏ đó như thế nào. Chỉ biết nước cứ nhòe nhoẹt trong hốc mắt, mặc dù ép thế nào cũng không thể rơi ra nổi. Tiếng chuông điện thoại bất chợt reo vang, không cần đợi đầu dây bên kia mở lời, tôi nói như sắp khóc ngay sau khi nhấn nút nghe.
- Quân, đi Sa Pa với tớ, được không? Tớ muốn đi ngay trong ngày mai, xin cậu hãy giúp tớ!
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi cậu ấy đồng ý.
***
Sa Pa mùa lạnh chẳng thấy đường. Những màn sương mù dày đặc phủ lên lớp lớp vách núi cheo leo, chẳng thấy được hình thù, chỉ thấy một mảng trong suốt như pha lê lơ lửng xuôi theo gió. Tôi cố căng mắt nhìn xuống dưới để tìm kiếm những mảnh ruộng bậc thang nhưng chỉ thấy vực sâu hun hút, được đắp lên một lớp chăn mây bảng lảng, xám xịt.
Xe thả chúng tôi xuống một con dốc ướt. Vì không phải mùa du lịch nên ở đây rất vắng, chúng tôi một mình một đường đi đến khách sạn đã đặt sẵn. Cô chủ chìa cho chúng tôi chìa khóa hai phòng đơn một cách ngờ vực, nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại vẻ nhiệt tình, đưa chúng tôi lên giao phòng.
Trên kệ lan can đặt một chậu cây cà chua bi, mùa đông ở đây lạnh đến độ, sương bám vào tán lá cây, đông cứng thành đá. Khách sạn không có gì nổi bật, chỉ là tôi khá ấn tượng với kiểu bài trí những thứ đồ dùng nhỏ nhặt, chẳng cần cầu kỳ mà lại rất đáng yêu. Quân nói, đây là địa chỉ ruột của dân phượt, vì nó gần trung tâm, view đẹp, cô chú chủ khách sạn lại rất tốt bụng, giá cả lại hợp lý. Cậu ấy có vẻ rành, vì cậu ấy đã từng đi phượt đến đây hai lần. Hai lần rồi, vậy mà vẫn đồng ý đi cùng tôi trong cái thời tiết chẳng thích hợp một chút nào để du lịch khám phá, cũng chẳng thích hợp cho việc lấy góc những bức ảnh thật đẹp để cho vào bộ sưu tập của cậu ấy.
- Tớ đã đến hai lần có nghĩa là những gì đẹp lồ lộ ra tớ đều chụp cả rồi, lần này tớ đi là để tìm kiếm những cái mới.
Chúng tôi leo núi, đi bản. Những con dốc trơn trượt ngoằn ngoèo khiến tôi lảo đảo chỉ chự ngã, còn Quân thì đi đằng sau luôn đỡ lấy lưng tôi, mỗi khi thấy tôi loạng choạng.
Tôi biết, tôi đang chạy trốn, cái việc mà trước đây tôi cho rằng hèn nhát và đáng khinh, thì hiện giờ tôi đang phải nhờ đến nó để giấu kín đi vết thương của mình. Còn cậu bạn đằng sau lưng tôi chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất tôi có thể bám vào lúc này, để không bị chìm nghỉm giữa bao la là nước, giữa những sự giả tạo và tàn nhẫn của mọi người xung quanh.
Tính ra, tôi và Quân cũng đã quen nhau được ngót 4 năm, kể từ ngày tôi còn chân ướt chân ráo bước vào cánh cửa đại học, ngoài Bảo Hà ra thì hai chúng tôi chơi với nhau khá thân. Hầu hết là tôi nhận được sự chăm sóc của cậu ấy, hầu hết là tôi được cậu ấy đáp ứng tất cả những yêu sách vô lý, không than phiền.
Bảo Hà đã từng nói tôi may mắn, bởi vì bên cạnh tôi, luôn xuất hiện những người như Huy, như Quân.
Tôi đã từng nghĩ cô ấy nói đúng, nhưng tôi không dám tin vào điều ấy nữa …
Quân dẫn tôi đi vòng một chặng dài đường đất vào trong một khu nhà của người dân tộc ít người ở đây. Cậu ấy chỉ cho tôi những nơi tôi chưa từng biết, cho tôi xem những thứ tôi chưa từng nhìn, giới thiệu những chỗ mà cậu tự khám phá ra qua những lần đi trước. Trời lạnh buốt, cái lạnh thấm vào tim, chúng tôi lập cập cắn răng đi không biết mệt trước phông nền lạnh đến ảo não của khí hậu Sa Pa.
Mỗi ngày tôi theo cậu ấy đi khám phá từng ngóc ngách nhỏ của thành phố lạnh giá này, chúng tôi khoác lên người những tấm áo bông nặng trịch, rồi hì hục mạo hiểm trèo lên những dải núi cheo leo như bức vách. Từng tấc da trên người đều đóng băng vì lạnh, chỉ có đôi bàn tay được cậu ấy nắm chặt là ấm sực.
Tôi nhớ về câu nói đã đọc được ở đâu đó: Những người con trai có bàn tay ấm, là những người con trai có trái tim ấm.
- Quân! – Tôi chợt khựng lại gọi, cậu ấy quay đầu nhìn, ánh mắt sáng trong như bông hoa tuyết trên đỉnh núi – Hoa tuyết kìa!
- Ừ – Cậu ấy cười – Sa Pa mùa này có hoa tuyết thì lạ gì! Hoa lạnh quá đóng băng thành tuyết thôi!
- Nhưng cậu không cảm thấy bông hoa kia rất quật cường à? Lạnh như thế cũng có thể sống, người thì chưa chắc làm được!
- Người cũng làm được chứ! – Quân nhìn tôi kiên định – Cái gì chẳng vượt qua được, chỉ cần cậu trơ lì với thế giới, thế giới sẽ không dám từ bỏ cậu!
- Nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta vẫn rất cô đơn.
- Cô đơn không đáng sợ, quan trọng là làm quen với nó như thế nào. Mà cậu cũng đâu có cô đơn, là cậu không nhìn thấy những người đang muốn ở bên cạnh cậu thôi?