- Thế à?
Nó chưng hửng. Đúng là nó không biết gì về việc này thật, nó chỉ biết viết truyện, rồi gửi bài cho anh chủ biên để được duyệt, cuối cùng thì chờ ngày báo ra là hoan hỉ đi khoe với đám bạn ở lớp là tờ báo của nó thế này thế kia, bài báo của nó được đăng thế này thế kia,… Vậy đấy.
- Thế đi chơi về mua quà cho em nhé!
- Thích quà gì?
- Hả?
- Chẳng phải em đòi quà sao?
- Ơ thì…
Lưng chừng yêu anh (Kì cuối) 1
Câu mà nó buột miệng ra cũng chỉ là câu vòi vĩnh xã giao thôi. Thật đấy. Khi thấy ai đi chơi thì người đối diện cũng muốn chia sẻ chút ít về niềm vui sắp được đi xa của họ bằng cách đòi quà. Nhưng nó không nghĩ nó sẽ nhận quà của anh. Không hề muốn có ý đó.
- Em đùa thôi. Hì hì.
- …
Nó chào anh chủ biên khi nghe thấy tiếng chuông báo hiệu vào tiết học. Anh thì hay rồi, đang là sinh viên năm cuối, kỳ này chỉ đi thực tập hoặc làm đồ án gì gì đó thôi. Còn nó, sinh viên năm hai vẫn phải căng thẳng vắt chân lên cổ mà chạy cho kịp chương trình học. Có chăng là một vài buổi chiều nhe nhởn với câu lạc bộ khi có lịch họp, còn không thì đến chỗ làm thêm, cắm cúi với công việc. Vừa hay, tuần này anh chủ biên vi vu đi chơi, câu lạc bộ cũng sẽ được miễn giảm hai buổi họp trong tuần. Nó cười tít mắt, nhảy chân sáo lên giảng đường.
6. Rose café buổi tối cuối tuần, mới tầm hơn bảy giờ chút xíu thôi mà quán đã khá đông. Hôm nay nó đến sớm hơn mọi ngày vì không vướng lịch họp câu lạc bộ. Thường thì những buổi tối thứ bảy sẽ là những buổi tối tuyệt vời với nó. Chẳng là Rose café có nhạc live vào các ngày thứ bảy và chủ nhật trong tuần, mỗi khi đi làm về từ quán này, nó thấy có nguồn cảm hứng tràn trề cho công cuộc sáng tác. Thế là nhờ đi làm thêm, nó lại tích cực hơn trong việc viết truyện. Nó cười nhe nhởn, thích chí với việc vốn dĩ là một con ốc sên mà vì gặp may nên trở thành một con thỏ nhanh nhạy. Không biết có phải vì trùng hợp hay không, nhưng kể từ khi nó gia nhập vào câu lạc bộ cũng là thời điểm nó bắt đầu đi làm ở Rose. Công việc ở hai nơi này đều thích hợp với một đứa như nó. Vừa thực tế, vừa bay bổng lãng mạn, Quả là sự kết hợp tuyệt vời.
- Đan Linh, hôm nay đến sớm vậy?
Cậu bạn bằng tuổi, cũng làm partime ở đây, lúc cậu ấy cười cái răng khểnh được dịp lấp ló, nhìn duyên chết được. À, cậu ấy còn tử tế gọi tên nó là Đan Linh nữa chứ. Nó mỉm cười.
- Hì, hôm nay không phải họp nên tớ được về sớm!
- Họp câu lạc bộ báo ấy à?
- Ừ. Chuẩn. Sao cậu biết?
- Có lần cậu khoe với tớ mà. Còn mang cho tớ cả một tờ báo số đặc biệt nữa cơ.
- Hì hì, đẹp chứ?
- Đẹp. Tớ thích chuyên mục truyện ngắn. Hơi trẻ con, nhưng những teenstory đó dễ thương thật đấy!
Cậu bạn không biết nó là chủ mục của mục truyện ngắn, càng không biết những câu chuyện đó nó là tác giả. Tự nhiên nó thấy vui vui, hiếm hoi lắm mới nhận được lời khen dễ thương như vậy. Bình thường, truyện của nó được cho là ngô nghê giống hệt nó, không có triết lý, không đau thương một cách sâu sắc, tất cả chỉ nhẹ nhàng đánh bóng lên thứ tình cảm của một lứa tuổi mơ mà thôi. Nó cũng quen với những lời nhận xét như vậy rồi. Nhưng với cậu bạn này có vẻ như là một ngoại lệ.
- Đan Linh này, hôm nay có tay guitar mới đấy!
- À há. Không phải là anh chàng đẹp trai vẫn chơi ở quán sao? Sao lại đổi rồi?
- À không. Là bạn của anh chàng đó. Đến đây diễn cùng cho vui. Nghe đâu cũng là zai đẹp đấy!
Cậu bạn nháy mắt, cái răng khểnh lại khoe ra lần nữa, nó suýt thì chết lịm bởi nụ cười của cậu ấy như mật ong vậy. Nhưng hẳn nhiên nó không thể gục ngã bởi đã quá quen với việc tiếp xúc cùng trai đẹp rồi. Nó ngồi phịch xuống ghế khi tay vẫn cầm giẻ lau bàn, thở dài.
- Phong à, cậu biết không, cuộc đời này trai đẹp chỉ để ngắm mà thôi.
Cậu bạn hơi ngạc nhiên, đá nhẹ vào chân nó.
- Thôi được rồi, tớ đồng ý với cậu. Đứng dậy làm việc đi không anh chủ đến thì chúng ta toi đấy!
Lưng chừng yêu anh (Kì cuối) 2
Cả hai cười khúc khích trong góc quầy của quán Rose, vừa lúc đó, từ phía ngoài cửa kính xuất hiện một bóng người dong dỏng cao, đằng sau đeo một cái bao da đựng đàn guitar. Nó khẽ đập vai cậu bạn, nín thở một lúc và im lặng chờ đợi. Nó thừa nhận, những lúc như thế này nó thấy mình hành động giống trẻ con vậy. Mặc dù miệng nói là không quan tâm nhưng mắt thì cứ háo hức được nhìn. Nhân vật này có vẻ như cũng thu hút được khá nhiều sự chú ý từ những vị khách trong quán. Cho đến khi người ấy quay lại, nhìn rõ ràng khuôn mặt ấy.