-… Anh lớn rồi ư? Anh thử nhìn lại mình xem. Gần 32 tuổi rồi, anh phải biết nghĩ đến bố mẹ chứ. Anh còn định chờ nó đến bao giờ? Tôi không chấp nhận, anh cứ liều liệu mà sắp xếp. Anh muốn nhìn tôi chết thì cứ làm theo ý mình đi…
Chạy ù ra ngoài, nó lảo đảo quên cả lấy xe rồi đi bộ về nhà. Hai chân nó bắt đầu run lên, nước mắt trào ra nóng hổi, thì ra mẹ anh đã biết hết rồi. Trời bắt đầu mưa, cơn dông dữ dội, đi dưới màn mưa lạnh cóng, nó mặc để cho gió và mưa cứ thế táp xối xả vào mặt, vào cái thân thể gầy gò của nó. Cái ngày mà nó lo sợ rốt cục cũng đã đến, mẹ anh sẽ chẳng bao giờ chấp nhận nó, một con bé non nớt, thua anh tận mười hai tuổi.
Nằm vật xuống giường, toàn thân nó rã rời,có cái gì đó như đang vỡ tan. Ừ, thì nó là cái gì mà bắt anh phải chờ đợi. Bốn năm qua đã là quá đủ rồi, nó không được quyền tham lam, không được quyền giữ anh bên cạnh nữa. Cái khoảng cách tuổi tác làm nó sợ hãi. Trong khi nó và bạn bè đồng trang lứa đang cắp sách tới trường, mải mê với những bài học trên giảng đường, còn hứng thú với những câu chuyện tình yêu cổ tích thì anh đã là một người đàn ông đúng nghĩa, từng trải và thành đạt. Nó hiểu thực sự mình không thể cho anh cái điều mà anh cần nhất lúc này – đó là một gia đình trọn vẹn. Nó sẽ rời xa anh, nó đã nhận quá nhiều rồi, có lẽ đây là việc tốt nhất nó có thể làm cho anh.
Một tuần liền, nó im lặng, không một cú điện thoại, không một tin nhắn, nó gần như biến mất khỏi cuộc sống của anh. Anh gần như phát điên khi không thể liên lạc được với nó, anh tìm nó khắp nơi nhưng vô ích. Một tuần sau, nó chính thức hẹn hò với cậu cùng lớp đại học. Facebook nó bỗng dưng tràn ngập những lời yêu thương, những bức ảnh tình tứ và cả những lời chúc mừng cho đôi bạn trẻ “xứng đôi vừa lứa”. Em gái anh vẫn không ngừng gặng hỏi nó tại sao bỗng dưng nó lại cặp kè cùng cái thằng khùng mà nó từng bảo là ghét nhất trên đời. Còn anh vẫn im lặng dõi theo từng hành động của nó.
Cuối tuần, họ lại đi xem phim, nó không xuất hiện với vẻ mặt hớn hở và không quên mang theo cậu bạn trai mới. Trước mặt anh, nó cố diễn thật giống một con bé nhí nhảnh, mới bắt đầu bước chân qua cánh cửa yêu đương. Nó nắm tay cậu bạn trai trai mới bước vào rạp, khẽ ôm eo tình tứ, nó cố diễn thật đạt để anh nhìn thấy những hành động trước giờ nó vẫn cho là ngứa mắt. Anh nhìn nó, thoáng chút giận dữ rồi hùng hổ bước đến. Lôi nó đi xềnh xệch trước sự ngạc nhiên của cô em gái anh và cậu bạn trai nó, anh kéo nó vào một góc, đẩy nó vào tường rồi gần như van vỉ, cái vẻ tức giận như biến mất: “Em có thôi ngay đi không, đồ ngốc! Em tưởng anh không hiểu gì về em sao?” Nó nhìn anh, ánh mắt da diết và vẻ khổ sở trên khuôn mặt anh làm nó bật khóc. Khẽ đưa tay gạt đi dòng nước mắt, bất ngờ anh hôn lên môi nó. Nụ hôn nồng nàn, nó cảm thấy mọi cảm giác của mình như bị tê liệt, chỉ có trái tim nó đập liên hồn như đang muốn bắn khỏi lồng ngực. Có cái gì đó giống như ma lực khiến nó không thể dứt ra được. Nó đứng yên chịu trận, nước mắt chảy dài. Dùng chút sức lực và ý chí cuối cùng, nó đẩy anh ra rồi chạy ù đi…
Thời gian đấy, anh trở nên lầm lì, ít nói. Anh hút thuốc nhiều và thường xuyên uống rượu. Đôi khi anh xuất hiện trước cổng nhà nó vào lúc đêm khuya với bộ dạng tã tượi, mùi men nồng nặc. Trông anh mệt mỏi lắm, anh chỉ đứng và nhìn nó, ánh mắt buồn bã và dường như anh đang cố kìm nén cảm xúc của mình. Nó hiểu. Nó cũng đau lắm nhưng cố chịu đựng nỗi đau tâm hồn khi nhìn anh tự hành hạ bản thân mình. Đôi lúc, nó chỉ muốn ôm chầm lấy anh, đôi khi nó chỉ muốn cùng anh trốn đi đâu đó, ở một nơi nào đó thực sự bình yên và chỉ có hai người. Nhưng nó không thể. Nó biết mẹ anh yêu anh đến mức nào, nó biết mẹ anh mong mỏi điều gì ở anh. Nó cũng biết anh là đứa con hiếu thảo, nó không muốn vì nó mà anh mang tiếng bất hiếu, nó không muốn vì nó mà mẹ con anh bất hòa, nó sợ nhìn cảnh mẹ anh tuyệt thực để ép anh từ bỏ nó. Nó chấp nhận ra đi.
Bạn đang đọc truyện tại wap.pro.vn chúc bạn vui vẻ
Thời gian cứ thế trôi đi, nó quyết định đi du học. Nó quyết định trốn chạy quá khứ, trốn chạy khỏi anh. Lần cuối cùng gặp anh ở sân bay, nó chúc anh hạnh phúc. Sáu tháng sau, đúng sinh nhật nó. Dù biết là không nên nhưng nó vẫn thấp thỏm chờ đợi. Chỉ còn 10 phút, nó thất vọng tràn trề, có lẽ anh quên nó rồi. Úp vào vào gối, nước mắt nó trào ra mặn chát. Chợt chiếc điện thoại rung lên. Nghe giọng anh ấm áp anh, lòng nó ngập tràn hạnh phúc, ngỡ như mình được sống lại cho những năm tháng trước đây. Chúc mừng nó, giọng anh hơ