Em chào anh ấy để anh ấy ra về. Trời đêm nhiều sao và nhiều gió, em lắng nghe trong tiếng đêm có cả tiếng thở dài. Nhưng đôi mắt ấy vẫn nhìn em nồng ấm.
- Anh sẽ đợi, đến khi nào em có thể.
4. Và em…
Em lấy lại nhịp sống thường nhật nhanh hơn em nghĩ. Không buồn bã nhiều về anh, không chối bỏ quá khứ và mộng tưởng về tương lai với một người con trai khác.
Em điềm nhiên hít thở giữa đời, em điềm nhiên đón nhận tình yêu từ Người – những người tồn tại bên cuộc sống của em rất thật chứ không phải là một-ai-đó đặc biệt.
Anh ấy vẫn đi cạnh em mỗi tối, vẫn gọi em café cuối tuần, vẫn cùng em làm việc hăng say nơi công sở.
Anh ấy vẫn tự nhiên nhìn em ấm áp, vẫn trách móc khi em làm lỗi việc và vẫn tỏ ra quan tâm khi thấy em có chút yếu lòng.
Em biết rằng khi một cách cửa khép lại, sẽ có một cánh cửa khác được mở ra. Có chăng là mỗi người có thể tự tìm cho mình lối ra và đủ can đảm để bước qua hay không mà thôi.
Anh ấy là người con trai tốt, là người con trai có tấm lòng thành thật, và là người thậm chí còn hiểu rõ em hơn cả em. Chỉ là trong quá khứ anh ấy đã không cho mình cơ hội và em thì quá vô tư để nhận ra.
Nhưng em còn vấn vương một mùa Thu cũ – mùa Thu nơi có tình yêu em vẫy gọi.
Em sẽ để mình chìm lòng trong vết thương cũ đã lành da. Em sẽ để mình chìm lòng trong mông lung thương nhớ.
Chỉ đến khi thật gần, thật gần hơn nữa, em mới đủ tự tin nắm lấy bàn tay ấy.
5. Và Phố quên đi một mảnh tình buồn.
Có những ngày nghỉ em cho phép mình thảnh thơi bên anh ấy, một người đủ kiên nhẫn để chờ đợi, và vẫn đang chờ đợi. Em cùng anh ấy đi dạo khắp đó đây, lưu những ô cửa kính, những người bán hàng rong, những nụ cười của em vụng dại, cả ánh mắt đắm đuối say mê nơi anh ấy,… tất cả lưu vào những tấm ảnh.
Chớm ngày, ngày được nghỉ, theo thói quen em gọi anh ấy cùng đi dạo Phố. Hóa ra Phố mênh mang buồn những ngày xa anh giờ đây lại trở nên vui tươi nhí nhảnh, lại tươi trẻ hát những câu hát rì rào. Em biết, có lẽ vì đi cùng anh ấy nên em mới nhận ra rằng Phố trong em đã trở nên khác biệt, khác biệt hẳn kể từ khi xa anh.
Dù vậy, đôi lúc vẫn còn nghe đâu đó những miền xa vắng cũ dội về, vẫn thấy buồn, vẫn thấy tình thênh thang…
Nhưng hôm nay anh ấy không nghe máy, cả di động và máy bàn đều không có ai trả lời em, chỉ là giọng của tổng đài vang lên khô khốc. Em chợt buồn. Hóa ra, vắng anh ấy thật buồn.
Em biết rõ rằng đến công ty ngày nghỉ cũng sẽ chẳng có ai ở đó, nhưng em vẫn đến, vì em chưa biết nhà anh ấy. Có những lúc thế này em mới biết, trong khi anh ấy hiểu quá rõ và quá tường tận về em còn em thì không hề để tâm đến anh ấy, dù chỉ là một chút.
Công ty sáng đèn, phòng làm việc của anh ấy sáng đèn. Anh ấy nằm ngủ gục trên bàn, tập tài liệu vẫn còn đang dịch dở. Em cứ ngồi thừ mặt ra đó, ngắm nhìn anh ấy ngủ say mê, nghe nhịp thở đều đều, sờ tay lên trán mới biết rằng anh ấy sốt. Có lẽ, đêm qua lại mở cửa sổ để gió tràn vào phòng, rồi cứ thế tự nhiên lăn ra ốm.
6. Và Em thôi không còn trốn chạy…
Trời sang Đông, gió ùa về khô khốc, thổi bay những mảnh khăn len cố níu chút hơi ấm trên người. Em đi từ chỗ làm về nhà, ngồi sau xe một người, nghe những câu chuyện cười vụn vặt.
Từ sau lần anh ấy ốm, chẳng hiểu sao em biết “xót” cho một người, vốn dĩ chẳng phải là anh.
Ừ thì em có thấy mình đôi khi lạ lẫm, chỉ là nhìn thấy anh ấy ngủ say mà miệng cũng nhoẻn cười. Rồi sau lần đó có những lúc em chẳng còn ngại ngùng bẽn lẽn, có những lúc chủ động nhắc anh ấy mặc áo ấm và nên ra về sớm, hoặc có ở lại thì cũng đừng mở tung cửa sổ để đón gió vào phòng như thế, kẻo ốm.
Em nhận ra rằng mình hay quan tâm đến việc anh ấy vui hay buồn, cũng tự nhiên ngồi ngoan ngoãn bên cạnh chăm chú theo dõi nét mặt khi anh ấy xem một trận bóng đá. Em không hiểu nhiều về những môn thể thao đó, nhưng anh ấy cổ vũ cho đội nào, em cổ vũ cho đội đó, em thấy mình vui.
Em nhận ra rằng giữa bọn em có những khoảng ồn ào, rất ồn ào. Song cũng có đôi khi tồn tại những khoảng rất lặng, lặng đến lạnh người. Đó là khi em cố chấp bê một chồng tài liệu, cũng khá nặng, anh ấy lừ mắt và vẻn vẹn một câu:
- Để anh!
Giữa bọn em không có một chút nào ngại ngùng, giấu diếm. Em cùng anh ấy thú thật tất cả, không giống như em và anh đã từng. Giữa bọn em cũng không hề tồn tại một lời tỏ tình nào hoành tráng, chỉ là một ngày gió thổi nhiều, tai em như ù đi, anh ấy kéo vòng tay em lên trước, siết nhẹ.
Người ta thường tự khép chặt mình, đóng cửa con tim chỉ vì một m